Giai điệu kia vừa cất lên, không khí trong phòng bao như bị châm ngòi.
Giọng Tô Mỹ Linh không cao, nhưng mỗi chữ thốt ra đều như có móc câu, kéo tuột người nghe vào từng nhịp điệu.
Không nhạc đệm, chẳng bè phối, chỉ có một người ngồi giữa phòng bao ngập ánh đèn vàng ấm áp, xuyên qua cửa kính sát đất là bãi cỏ xanh mướt của Bào Mã Địa. Thế nhưng, điệu nhạc cô hát lên lại tựa như gió cát cuốn về từ đại mạc, lại mang máng âm hưởng lọt ra từ một phòng thu xa xôi, bị lãng quên từ thuở nào.
Hát đến câu "Bắn điêu giương cung ruổi rong ngoài ải, tiếu ngạo đời này chẳng chút chán chường", bàn tay đang bưng tách trà của Kim tiên sinh chợt khựng lại.




