Lâm Nhược Huyên khẽ sững người trong lòng hắn, theo phản xạ định quay đầu lại nhìn:
“Sao tự dưng anh lại xin lỗi? Em chỉ là… tiện miệng nói vậy thôi, chứ đâu có thật sự trách anh. Anh đã quay về, ở bên em, ở nơi em chỉ cần đưa tay là chạm tới, như vậy là tốt nhất rồi. Mọi thứ đều đã được bù đắp, như vậy là đủ lắm rồi…”
Tô Vân Chu lại lắc đầu, ôm cô chặt hơn một chút, má áp vào vành tai ấm nóng của cô:
“Anh không nói chuyện đó. Ý anh là… hồi trước anh quá nghiêm khắc với em, cũng quá tệ nữa. Hở ra là phạt em. Khi đó em chắc là… đau lắm, cũng sợ lắm đúng không?”




