Đêm đó, Hứa Nặc rốt cuộc cũng trút bỏ được mọi phòng bị, tựa như một con thú non tìm thấy tổ ấm an toàn, ngoan ngoãn nép mình bên cạnh hư ảnh của Tô Vân Chu.
Bằng giọng thì thầm đứt quãng, cô kể lại những mảnh ký ức tuổi thơ: tiếng đàn piano trong căn nhà ở Ba Châu, hương vị món hoành thánh dầu ớt mẹ làm, hay cả những giọt nước mắt lén lút rơi vì thua cờ thuở mới học.
Đó không còn là gánh nặng thù máu, mà là những khoảnh khắc bình dị, trân quý từng thuộc về một cô gái mang tên "Hứa Nặc".
Cuối cùng, giọng cô nhỏ dần. Tựa đầu vào lồng ngực ảo ảnh kia, hơi thở của cô trở nên đều đặn, bình yên, rồi cứ thế chìm vào giấc ngủ say.




