Thấy Sở Hưu nhíu mày trầm ngâm.
Lão giả khẽ giậm chân phải xuống đất, nếp nhăn trên mặt giãn ra, chậm rãi nói: "Nơi này, chính là Bắc Hoang Vực."
"Đi tiếp về phía bắc có một vùng hỗn độn hải, quanh năm bị hỗn độn cương phong bao phủ, hung hiểm dị thường, có thể gọi là sinh mệnh cấm địa. Dù là ta mạo muội xông vào thì cũng là cửu tử nhất sinh."
"Cứ cách một khoảng tuế nguyệt đằng đẵng, hỗn độn cương phong sẽ tự tiêu tán. Đến lúc đó, chúng ta mới có thể vượt qua hỗn độn hải, đặt chân lên bờ bên kia."




