"Thần khí do lão thần tiên ban cho, nữ nhi tất nhiên phải cẩn thận cất giữ bên mình rồi, ông đừng gặng hỏi nhiều như vậy nữa. Thiên cơ bất khả lộ, chúng ta không có cơ duyên bực này, chứng tỏ chúng ta không phải người thích hợp. Người Vân gia chúng ta xưa nay tích thiện hành đức, có lẽ ông trời cũng không nỡ nhìn chúng ta lâm vào cảnh thê thảm thế này chăng! Bây giờ điều quan trọng nhất là phải nghĩ cách thoát khỏi nơi này mới đúng."
Thi Họa vừa định lên tiếng giải thích, Vân phu nhân ở bên cạnh đã giành mở lời trước, vừa nói vừa có chút bất đắc dĩ liếc nhìn Vân Trường An.Vân Trường An khẽ thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt đầy cảm thán nhìn sâu vào Thi Họa, đáy mắt chan chứa niềm xúc động.
"Nếu những gì con nói là thật, chứng tỏ con đã không còn ngây dại như ngày trước nữa, có lẽ cũng là nhờ phúc phần của vị lão thần tiên kia."
Lời này vừa thốt ra, ngay cả Vân phu nhân cũng ngẩn người.




