Thi Họa vẫn luôn nắm chặt miếng ngọc bội trong tay không buông, thầm mong mỏi có thể một lần nữa nghe thấy giọng nói của hai đứa nhỏ.
Thế nhưng chẳng rõ đã bao lâu trôi qua, phía đối diện vẫn hoàn toàn tĩnh mịch, nàng không thể nghe thấy bất cứ động tĩnh gì.
Thực ra trong lòng Thi Họa cũng đoán được hai đứa nhỏ uống thuốc xong có lẽ đã ngủ thiếp đi. Nhưng lúc này, bản thân nàng không biết gì cả, cũng chẳng nhìn thấy gì, khó tránh khỏi cảm giác sốt ruột.




