[Dịch] Siêu Thần Cơ Giới Sư

/

Chương 67: Hành động giải cứu (Thượng)

Chương 67: Hành động giải cứu (Thượng)

[Dịch] Siêu Thần Cơ Giới Sư

Tề Bội Gia

10.906 chữ

15-09-2026

Hàn Tiêu nhướng mày.

Lòng tin cần thời gian bồi đắp. Trương Vĩ có vẻ hùng hổ dọa người, nhưng điều đó cũng chứng tỏ gã là một đội trưởng rất có trách nhiệm. Đương nhiên Hàn Tiêu sẽ không để bụng.

Thế nhưng, muốn đuổi hắn khỏi đội là chuyện không tưởng, chỉ riêng cửa của cấp trên thôi Trương Vĩ đã không qua nổi rồi.

Trương Vĩ biết rõ mình khó lòng phản bác quyết định của cấp trên, nhưng thân làm đội trưởng, gã phải gánh vác trách nhiệm dẫn dắt cả đội. Cấp trên tự dưng thả xuống một lính mới không có chút lý lịch nào, đến cả tài liệu cũng chẳng đưa, khiến gã hoàn toàn mù tịt về Hàn Tiêu. Thế này thì dẫn dắt kiểu gì?

Trương Vĩ tức giận không phải vì quyền uy đội trưởng bị khiêu khích, mà vì gã cảm thấy cấp trên chẳng hề quan tâm đến an nguy của tiểu đội.

Một lính mới "nhảy dù" xuống, năng lực thiếu sót, rất dễ đưa ra phán đoán sai lầm khiến cả đội lâm vào hiểm cảnh. Dù chỉ là vô ý, kẻ đó vẫn sẽ trở thành con sâu làm rầu nồi canh.

Trương Vĩ không hề kỳ thị người mới, nhưng gã cho rằng lính mới chí ít cũng phải trải qua hai ba năm trui rèn mới đủ tư cách gia nhập Bộ Hành Động Bí Mật. Gã chẳng muốn dắt theo "tấm chiếu mới" đi làm nhiệm vụ chút nào.

Hạng người nào cũng tống vào chỗ gã, coi tiểu đội của gã là cái gì chứ, bảo mẫu chắc?!

Đúng là chẳng coi mạng sống của cấp dưới ra gì, cái bọn giai cấp đặc quyền mục nát này, ăn một cú đâm cá muối của ông đây đi!

Trương Vĩ âm thầm quyết định, nếu Hàn Tiêu không thể hòa nhập với đội, cho dù làm mất lòng cấp trên, gã cũng nhất định phải tống cổ hắn đi. Tệ nhất cũng phải đá quả bóng này sang cho tiểu đội khác!

Hàn Tiêu không rõ diễn biến tâm lý của Trương Vĩ, chỉ thấy ánh mắt gã nhìn mình ngày càng kém thân thiện. Hắn chẳng biết vị đội trưởng trông có vẻ ngay thẳng chính trực này lại tự "bổ não" ra cái gì rồi, chỉ có cảm giác hình như mình lại vừa hố người ta...

Đúng lúc này, màn hình máy tính của Lâm Diêu sáng lên. Cậu khó nhọc xoay cổ liếc nhìn một cái, sắc mặt lập tức thay đổi: "Nhiệm vụ khẩn cấp, cấp trên yêu cầu chúng ta xuất phát ngay!"

Sắc mặt Trương Vĩ nghiêm lại: "Tình hình cụ thể ra sao?"

"Tiểu đội của Mã Thanh Dương đang thực hiện nhiệm vụ tập kích căn cứ Manh Nha thì rơi vào ổ phục kích. Cấp trên lệnh cho chúng ta lập tức tới ứng cứu, những chuyện khác lên máy bay rồi nói tiếp."

Tập kích căn cứ Manh Nha? Hàn Tiêu thoáng ngẩn người. Phải rồi, đây chính là tình báo về ba căn cứ mà trước đó hắn đã cung cấp. Hơi suy nghĩ một chút, hắn liền đoán ra được đại khái ngọn nguồn câu chuyện.

Vị trí ba căn cứ Manh Nha mà hắn đưa ra đều nằm trong lãnh thổ Tinh Long, vì vậy Tinh Long mới có thể điều động quân đội tập kích trong thời gian ngắn như vậy. Cục 13 đã phá hủy hai căn cứ nằm trong biên giới, đẩy tiến độ nhiệm vụ của hắn lên 2.0%. Tổ Chức Manh Nha có ngu đến mấy cũng biết tình báo đã bị rò rỉ, thế nên chúng mới chuẩn bị sẵn sàng và giăng bẫy mai phục ở căn cứ thứ ba.

Trương Vĩ vội vã rảo bước ra ngoài, đi ngang qua Hàn Tiêu thì khựng lại, cau mày nói: "Lâm Diêu, cậu ở lại đảm nhận vị trí hậu cần. Hàn Tiêu, cậu là người mới, cơ hội hiếm có, cứ đứng bên cạnh mà học hỏi, cố gắng sớm ngày phát huy tác dụng đi."

Lâm Diêu ngập ngừng muốn nói lại thôi. Hàn Tiêu mỉm cười, vẻ mặt thản nhiên: "Cũng được."

Trương Vĩ không tham gia chiến dịch Nhện Đen, chỉ dựa vào mấy lời kể lể đầy phấn khích của Lý Nhã Lâm thì gã chẳng thể nào tin tưởng Hàn Tiêu được. Đó là lẽ thường tình, Hàn Tiêu cũng hiểu, trong lòng thầm cảm thán, ai bảo hắn là một người đàn ông tâm lý quá cơ chứ.

Hàn Tiêu nghĩ ngợi một chút rồi cản Lý Nhã Lâm lại, lấy ra bốn băng đạn nạp đầy đạn nhiệt cao, nói: "Cái này coi như tôi tài trợ hữu nghị."

Đôi mắt Lý Nhã Lâm sáng rực lên: "Đây là phát minh mới của anh à?""Dùng tiết kiệm chút nhé." Hàn Tiêu cười khẽ, giọng điệu đầy vẻ bí hiểm, "Bốc lửa đấy."

……

Bạn kích hoạt nhiệm vụ cấp E: 【Giải Cứu】.

Yêu cầu nhiệm vụ: Giải cứu thành công tiểu đội Mã Thanh Dương.

[Phần thưởng đặc biệt: Không]

Tám nghìn điểm kinh nghiệm, méo mó có hơn không, lại là mức thưởng kiểu hậu cần.

"Anh Tiêu, đội trưởng không cố ý nhắm vào anh đâu, anh đừng để bụng nhé." Lâm Diêu dè dặt nói.

"Tôi biết mà."

Thấy giọng điệu Hàn Tiêu vẫn bình thản, Lâm Diêu liền thở phào nhẹ nhõm. Cậu mở ba chiếc máy tính, gõ phím thoăn thoắt, điều chỉnh tần số đồng bộ với camera và tai nghe mini của nhóm Lý Nhã Lâm. Âm thanh và hình ảnh lập tức hiện lên cùng lúc, màn hình xuất hiện góc nhìn thứ nhất của cả ba người. Lúc này, tiểu đội đã bước lên máy bay.

Tổng bộ có tuyến tàu điện ngầm chuyên dụng, có thể nhanh chóng đưa nhân sự đến bãi đỗ máy bay ở ngoại ô thành phố.

Ba người lên chiến đấu cơ, đi cùng còn có một tiểu đội ngoại cần mười hai người được trang bị vũ trang tận răng. Hàn Tiêu, Lý Nhã Lâm và Lâm Diêu trò chuyện vu vơ dăm ba câu, còn Trương Vĩ và Lan Bối Đặc không tham gia mà chỉ nhắm mắt dưỡng thần.

Một tiếng sau, chiến đấu cơ hạ cánh, đến đúng địa điểm mục tiêu.

……

Hiện lên trên màn hình là một dải hoang mạc Gobi. Những ngọn đồi trọc trập trùng nối tiếp nhau tựa như những đốt sống lưng nhô lên khỏi mặt đất. Dưới bầu trời trong xanh, vầng thái dương rực lửa đang tỏa ra hơi nóng gay gắt, không khí dường như vặn vẹo, bập bùng vì nhiệt độ cao. Mặt đất phủ đầy cát vàng nóng bỏng hệt như một thanh sắt nung đỏ, mỗi khi đế ủng dã chiến của người lính giẫm xuống liền tỏa ra mùi khét lẹt thoang thoảng.

"Đã đến nơi." Trương Vĩ trầm giọng báo cáo.

Cả ba đều trang bị vũ khí tận răng. Lý Nhã Lâm vẫn mặc chiếc áo hoodie vàng quen thuộc kết hợp với bộ đồ bó chống đạn màu đen, bên hông đeo một thanh chiến đao gập, sau lưng khoác ba lô đen đựng cánh tay trợ lực hạng nhẹ.

Lan Bối Đặc mang theo vài chục thanh phi đao gập cùng một khẩu súng bắn tỉa cỡ nòng lớn, kiểu dáng thuôn dài.

Còn trang bị của Trương Vĩ lại khiến Hàn Tiêu không khỏi giật mình, đó là một bộ đơn binh động lực trang giáp!

Toàn thân gã được bao bọc bởi lớp giáp màu xám đen dày cộm chằng chịt vết xước, phần đầu tựa như mũ trụ hạng nặng của kỵ sĩ phương Tây cổ đại, chỉ chừa ra một khe hở nhỏ ở mắt. Giáp tay được gắn thanh ray trượt, lắp hai khẩu súng máy liên thanh cỡ lớn đã qua cải tạo. Băng đạn giấu kín bên dưới lớp giáp, vị trí thay đạn nằm ở mé ngoài đùi, được che chắn cực kỳ cẩn thận. Sau lưng gã còn đeo một tấm khiên thép khổng lồ hình lục giác chẳng khác nào cái mai rùa. Cả người gã trông như một cục sắt lớn thô kệch, nặng nề vô cùng, kiểu dáng lại hết sức thô sơ. Nhìn qua là biết ngay tên này đảm nhận vị trí MT (tanker) chống chịu, không trượt đi đâu được.

Hàn Tiêu bỗng thấy hứng thú: "Đây là bản nguyên mẫu của 【chiến giáp Kẻ Chiến Tranh】, một trong số ít những mẫu động lực trang giáp cơ bản ở phiên bản 1.0 của Hải Lam Tinh."

Lục Quốc nắm giữ các tri thức tiến giai khác nhau, tự nghiên cứu chế tạo ra những vũ khí mang nét đặc trưng riêng, đây chính là cái gọi là đặc sản phe phái.

Đề Lưu Tư rất chú trọng phát triển động lực trang giáp. 【Chiến giáp Kẻ Chiến Tranh】 là mẫu đơn binh động lực trang giáp bọc kín cỡ nhỏ do Đề Lưu Tư nghiên cứu, ra mắt sau khi đợt Open Beta diễn ra một thời gian. Đây cũng là mẫu động lực trang giáp đầu tiên xuất hiện trên Hải Lam Tinh. Ở thời điểm hiện tại, có lẽ nó vẫn chưa được nghiên cứu hoàn thiện, bộ Trương Vĩ đang mặc chỉ là bản nguyên mẫu mà thôi. Hắn không rõ bằng cách nào gã lại có được trang bị của Đề Lưu Tư, xem chừng bên trong hẳn có uẩn khúc gì đó.

Người chơi phải đạt mức độ quan hệ 【Tôn kính】 với phe Đề Lưu Tư mới có thể mua được bộ động lực trang giáp này, hơn nữa giá cả lại vô cùng đắt đỏ. Chỉ riêng chi phí sửa chữa sau mỗi trận đánh thôi cũng đã ngốn đến vài vạn, mà người chơi bình thường thì đào đâu ra tốc độ kiếm tiền nhanh như Hàn Tiêu cơ chứ.Là nhân viên hậu cần của tiểu đội, chịu trách nhiệm cung cấp và bảo dưỡng trang bị, sau này bộ giáp của Trương Vĩ kiểu gì cũng giao cho hắn sửa chữa.

Chỉ cần không có biện pháp bảo mật, Cơ giới sư có thể thông qua vật thật để suy ngược ra bản vẽ, chia làm hai trường hợp.

Thứ nhất, nếu đã học được kiến thức tiền đề của bản vẽ, tiến độ suy ngược sẽ tăng nhanh đáng kể, hơn nữa lượng điểm kinh nghiệm tiêu hao khi lĩnh ngộ bản vẽ cũng nằm trong phạm vi chấp nhận được.

Trường hợp thứ hai, chưa học kiến thức tiền đề nhưng vẫn có thể suy ngược ra bản vẽ. Tuy nhiên, tiến độ sẽ chậm như rùa bò, lượng điểm kinh nghiệm cần thiết lại là một con số trên trời, gấp mấy chục lần cũng là chuyện thường. Hơn nữa, bản vẽ thu được thường bị gắn thêm các hậu tố như "tàn khuyết", "không hoàn chỉnh", hiệu quả kém xa bản vẽ gốc.

Kiến thức tiền đề của 【chiến giáp Kẻ Chiến Tranh】 là kiến thức tiến giai thuộc một nhánh vũ trang khác, hiện đang nằm trong tay Đề Lưu Tư.

Hàn Tiêu cắn cắn móng tay. Nếu hắn có thể suy ngược ra bản vẽ chiến giáp, dẫu chỉ là bản tàn khuyết thì cũng có thêm một phương thức chiến đấu mới. Dù sao thì chiến giáp cũng giúp tăng cường sức chiến đấu cá nhân một cách cực kỳ rõ rệt.

Nhưng ngẫm nghĩ một lát, hắn lại gạt bỏ ý nghĩ này. Dựa vào ký ức của mình, hắn hoàn toàn có thể dung hợp ra những bản vẽ cơ giới tốt hơn, lại còn đáp ứng được đủ mọi nhu cầu. Bỏ ra lượng điểm kinh nghiệm khổng lồ chỉ để suy ngược một bản vẽ chiến giáp tàn khuyết thì quả thật không đáng.

Lâm Diêu lên tiếng: "Tiểu đội cầu viện đang cách đây mười ba cây số, kẻ địch truy đuổi gồm mười lăm chiếc xe việt dã bọc thép và một chiếc trực thăng Hắc Diêu. Điểm tập kết tạm thời đặt tại ngọn đồi cách các anh ba cây số, nơi đó có địa thế trên cao nhìn xuống. Nhiệm vụ của các anh là chặn đánh quân truy đuổi, tiếp ứng đồng đội, tuyệt đối không được ham chiến. Em đã gửi tọa độ điểm tập kết cho họ rồi, các anh chuẩn bị sẵn sàng đi."

Mệnh lệnh đưa ra vô cùng mạch lạc. Đúng là người ngoài cuộc luôn tỉnh táo, đây chính là công việc của nhân viên tình báo hậu cần: bao quát toàn cục, nhanh chóng vạch ra chiến lược thích hợp để đội ngũ chiến đấu tham khảo.

Ba người cùng tiểu đội ngoại cần nhanh chóng tới địa điểm chỉ định, nằm rạp xuống sau ngọn đồi, chờ đợi kẻ địch xuất hiện.

Chẳng mấy chốc, tiếng động cơ gầm rú từ đằng xa đã vọng lại. Trên bình nguyên hoang mạc trống trải, hơn mười chiếc xe bọc thép của Tổ Chức Manh Nha đang bao vây chặn đánh một chiếc xe khác. Tiếng súng máy và lựu đạn nổ vang lên không ngớt bên tai. Ánh lửa bộc phá bám riết lấy chiếc xe đang tháo chạy, khoét ra từng hố đất sâu hoắm, khói bụi mịt mù.

Ngồi trên chiếc xe đang tháo chạy đó chính là tiểu đội của Mã Thanh Dương.

"Chờ lệnh!" Giọng Trương Vĩ nghiêm nghị. Gã nhìn chằm chằm vào khoảng cách đang dần thu hẹp, mãi đến khi đối phương lọt vào tầm bắn mới dứt khoát hạ lệnh: "Nổ súng!"

Tiểu đội ngoại cần nấp sau ngọn đồi đồng loạt nổ súng xối xả. Đầu nòng súng phun ra từng tia lửa, tạo nên một cơn mưa đạn thép rợp trời trút thẳng xuống lớp giáp bọc của đoàn xe truy đuổi, làm tóe lên vô số đốm lửa, tiếng kim loại va đập leng keng vang rền không dứt.

Bị tập kích bất ngờ, mấy chiếc xe dẫn đầu vội vã đánh lái để tránh đòn tấn công trực diện, suýt chút nữa lật nghiêng giữa lúc đang phóng với tốc độ cao.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!