[Dịch] Siêu Thần Cơ Giới Sư

/

Chương 52: Tà môn (1)

Chương 52: Tà môn (1)

[Dịch] Siêu Thần Cơ Giới Sư

Tề Bội Gia

6.067 chữ

15-09-2026

Hàn Tiêu cảm thấy xe dừng lại, có người đẩy hắn xuống. Hắn trơ trọi đứng hóng gió một lát, đợi tiếng ống xả của chiếc xe khuất dần mới tháo chiếc mũ trùm đầu màu đen ra. Nhìn quanh quất, hắn nhận ra mình đang đứng ở một ngã tư cách tiệm sửa chữa vài con phố.

Trên trời treo mấy vầng trăng sáng vằng vặc.

"Làm như bí hiểm lắm ấy." Hàn Tiêu bĩu môi.

Mục đích cơ bản đã đạt được, Hàn Tiêu vừa ngâm nga hát vừa thong thả tản bộ. Chẳng mấy chốc hắn đã về đến trước cửa tiệm sửa chữa. Thấy bên trong vẫn sáng đèn, hắn thầm kêu không ổn. Hắn mất tích ba ngày nay, e là Lữ Thiến đang sốt ruột lắm.

Vừa bước vào, hắn đã thấy Lữ Thiến đang đi qua đi lại với vẻ mặt đầy lo lắng.

Sắc mặt Lữ Thiến sầm xuống, lập tức lao tới mắng xối xả: "Sao giờ này anh mới vác mặt về hả?! Anh có biết tôi lo cho anh lắm không? Anh từ nơi khác đến, tôi còn tưởng anh xảy ra chuyện gì rồi, suýt nữa là đi báo cảnh sát đấy!"

Hàn Tiêu đuối lý, dứt khoát giương đôi mắt cá chết ra, bày bộ dạng "lợn chết không sợ nước sôi".

"Rốt cuộc anh đi đâu hả?"

"Đi dạo."

Lữ Thiến nổi giận đùng đùng: "Anh không bịa được cái cớ nào nghe lọt tai hơn à?"

"Tôi thấy cũng hợp lý mà..."

"Hôm qua xem thời sự, thấy bảo bên Bãi phế phẩm Khắc Lạc xảy ra đấu súng, tôi còn tưởng anh gặp chuyện bất trắc rồi cơ."

Hóa ra Lữ Thiến lo lắng là vì chuyện này. Nghe cô lải nhải mắng mỏ, Hàn Tiêu không hề thấy phiền phức, ngược lại trong lòng còn dâng lên một cỗ ấm áp.

Có người quan tâm đến mình đúng là không dễ dàng gì.

Thế nhưng sự cảm động này lập tức bị Lão Lữ đập tan tành.

"Tôi còn tưởng cậu không sống sót mà về được cơ đấy, thất vọng ghê."

"Ha hả."

Lão già chết tiệt!

Lữ Thiến mắng một thôi một hồi mới xả hết bực dọc. Cô cắn răng, xót ruột nói: "Mấy hôm nữa tôi mua cho anh cái điện thoại, đừng có để mất liên lạc nữa... Tiền điện thoại sẽ trừ vào lương của anh."

"Không cần đâu, tôi có điện thoại rồi." Hàn Tiêu rút chiếc điện thoại màu đen ra.

Cục 13 bảo số điện thoại này không được cho người khác biết ư?

Không nghe không nghe, coi như gió thoảng bên tai.

Ánh mắt Lão Lữ lóe lên. Lão kéo Hàn Tiêu sang một bên, cau mày hỏi: "Đây là điện thoại bảo mật của Cục 13, cậu gia nhập Cục 13 rồi à?"

"Ái chà, ông già tinh mắt ghê." Hàn Tiêu khen lấy lệ một câu.

"Hừ, đã vào Cục 13 rồi thì còn ở lại tiệm của tôi làm thuê làm gì nữa? Mau cút xéo đi."

"Ông thích thì đi mà cút, đằng nào tôi cũng không đi."

"Á à cái thằng ranh này, dám ăn nói với tôi thế hả? Cậu cứ bám riết lấy cái tiệm của tôi, chẳng lẽ có mưu đồ gì..."

Lão Lữ tức nghẹn họng, nhưng bỗng nhiên sắc mặt thay đổi. Lão nhìn chằm chằm vào Hàn Tiêu, gằn từng chữ: "Không phải cậu nhắm trúng cháu gái tôi rồi đấy chứ!"

"Ông hiểu lầm rồi!" Hàn Tiêu bỗng cảm thấy có điềm chẳng lành.

Sắc mặt Lão Lữ biến đổi liên tục, chỉ trong một giây ngắn ngủi đã trải qua đủ loại trạng thái: thù địch, trầm ngâm, vỡ lẽ, hưng phấn, dò xét, ưng ý, nhẹ nhõm, hiền từ... quả thực còn ảo diệu hơn cả nghệ thuật biến mặt của kịch Tứ Xuyên. Ánh mắt như nhìn cháu rể của lão khiến Hàn Tiêu sởn cả gai ốc.

Khoan đã, kịch bản đâu có viết thế này!

"Tiểu Hàn à, con bé Thiến nhà tôi tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa, hay là... cậu hốt luôn đi?"

Vẻ mặt Hàn Tiêu cứng đờ: "Lão Lữ này, tục ngữ có câu, dưa hái xanh thì không ngọt."

"Không hái xanh thì đến dưa cũng chẳng có mà ăn. Thằng con trời đánh của tôi, cống hiến duy nhất của nó là đẻ ra được đứa cháu gái này. Nhà tôi cần có người nối dõi tông đường mà, cậu cố gắng chút, nặn ra cho tôi một đứa chắt ngoại luôn đi.""Ai là 'người một nhà' với ông chứ, ông đừng có mà kiếm chuyện!"

"He he, giới trẻ các cậu yêu đương là phải mãnh liệt vào, sao cứ lề mề thế được. Tôi chỉ giúp cậu được đến đây thôi." Lão Lữ vỗ vai Hàn Tiêu, ra vẻ thâm sâu khó lường rồi thong thả bước đi, bỏ lại Hàn Tiêu đứng ngây ra trong gió.

Mấy ông bà già mong bế cháu đúng là đáng sợ quá đi mất!

Hàn Tiêu quay người lại, chợt thấy Lữ Thiến đã đứng sau lưng mình từ lúc nào. Đôi mắt cô ươn ướt như sắp nhỏ nước đến nơi, cứ thế nhìn chằm chằm vào hắn, mím chặt môi không nói lời nào.

"Tôi bảo đây là hiểu lầm, cô tin không?"

"Đồ... đồ đáng ghét." Lữ Thiến ôm lấy hai má đỏ bừng, quay người chạy thình thịch lên lầu.

Thôi xong, xem ra là không tin rồi.

Hàn Tiêu nhăn nhó mặt mày, "bốp" một cái vỗ tay lên trán.

Chuyện hôm nay đúng là tà môn thật.

……

Mấy ngày nay La Huyền cứ đứng ngồi không yên, lo tương lai Hàn Tiêu mà vào Hậu Cần Bộ sẽ ảnh hưởng đến địa vị của hắn.

Cuối cùng, La Huyền không nhịn nổi nữa, bèn tìm đến bộ trưởng để dò hỏi lai lịch của Hàn Tiêu.

"Thông tin cụ thể của cậu ta là cơ mật." Bộ trưởng Hậu Cần Bộ là một gã béo ục ịch, mặt lúc nào cũng treo nụ cười hớn hở. Lão nhìn quanh quất, thấy không có ai mới hạ giọng: "Tôi chỉ có thể tiết lộ cho cậu biết, cậu ta đã gia nhập Cục 13 rồi."

La Huyền thấy tim mình như lỡ một nhịp, căng thẳng hỏi: "Cậu ta sẽ vào Hậu Cần Bộ hay Bộ Nghiên Phát?"

Nếu vào Hậu Cần Bộ thì hắn mới có cơ hội chèn ép, còn nếu đối phương vào Bộ Nghiên Phát thì hắn đành chịu, tay không với tới được.

Bộ trưởng Hậu Cần Bộ lắc đầu: "Đều không phải, cậu ta được đặc cách vào Bộ Hành Động Bí Mật, mấy ngày nữa là đi trình diện rồi."

La Huyền không kịp chuẩn bị tinh thần, bị tin này làm cho đực mặt ra.

Người ta căn bản chẳng thèm tới Hậu Cần Bộ chơi với hắn, thế này thì chèn ép cái quái gì nữa!

Hắn cẩn trọng làm việc mấy năm trời còn chưa đủ tư cách vào Bộ Hành Động Bí Mật, vậy mà tên đồng nghiệp thần bí từng khiến hắn bẽ mặt kia vừa tới ngày đầu đã được đặc cách nhận vào. Cái suất ở Bộ Hành Động Bí Mật mà hắn luôn khao khát cứ thế bị người khác lặng lẽ nẫng tay trên, La Huyền tức đến mức suýt nổ phổi.

Thật không công bằng!

……

Một tuần sau vụ đấu súng tại bãi phế phẩm Khắc Lạc, các lão đại của sáu khu còn lại ở Tây Đô tề tựu đông đủ để bàn luận về một sự kiện trọng đại dạo gần đây: Địa bàn Đệ Thất Khu đã mất đi người kiểm soát, Ly Miêu đã bốc hơi khỏi thế gian.

Các lão đại khác thông qua đủ mọi kênh dò la được chút ít manh mối, sự biến mất của Ly Miêu thế mà lại dính dáng đến thế lực quyền uy nhất là Cục 13, lập tức khiến tất cả bọn họ bàng hoàng kinh hãi.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!