Hai người bị thuộc hạ của Ly Miêu đưa tới một căn phòng. Mã Kiệt lộ rõ vẻ bất an, rụt rè hỏi: "Các anh cần tôi làm gì?"
"Yên tâm, không phải chuyện xấu đâu. Tên kia là Cơ giới sư, nắm trong tay bản vẽ súng ống. Lão đại vẫn luôn muốn ra tay với hắn nhưng chưa rõ lai lịch nên không dám manh động, tìm mày chỉ để hỏi thăm tình hình thôi."
Đầu óc Mã Kiệt lập tức nảy số, trong lòng dâng lên niềm kích động âm ỉ. Được diện kiến lão đại Ly Miêu là cơ hội ngàn năm có một, biết đâu gã có thể nhân dịp này một bước lên mây, thoát khỏi cái kiếp bơ vơ không nơi nương tựa. Gã liếc sang thằng em họ tóc vàng, lúc này đang đực mặt ra vì ghen tị.
Bán đứng Hàn Tiêu thì chẳng việc gì phải do dự. Không thân chẳng quen, sống chết của hắn liên quan quái gì đến gã chứ.
Ngồi đứng không yên chờ suốt nửa tiếng đồng hồ, Ly Miêu mới bước vào. Tên tóc vàng và Mã Kiệt vội vàng cúi chào. Mã Kiệt luống cuống quá, lỡ tay gạt đổ cả ghế.
"Mày biết lai lịch của Hàn kỹ sư à?"
Vẻ mặt vô cảm của Ly Miêu khiến Mã Kiệt càng thêm căng thẳng, trán túa mồ hôi hột, lắp bắp đáp:
"Hắn tên là Hàn Tiêu, là một Du Đãng Giả cùng vượt biên với tôi. Hắn mới tới Tây Đô lần đầu, chẳng có người thân thích gì cả."
Ánh mắt Ly Miêu khẽ lóe lên: "Chỉ thế thôi à?"
Mã Kiệt tưởng Ly Miêu chưa hài lòng, vắt óc suy nghĩ rồi vội vàng bổ sung: "À đúng rồi, lúc vào Tây Đô hắn chẳng mang theo cái gì, ăn mặc rách rưới lắm, trông như kẻ không một xu dính túi ấy."
"Tốt lắm."
Ly Miêu xoay người định rời đi.
Mã Kiệt rất biết nhìn mặt đoán ý, khúm núm nói: "Chỉ cần lão đại hài lòng là được ạ."
Ly Miêu khựng bước, cười như không cười: "Mày khá đấy, sau này cứ đi theo tao."
Mã Kiệt trợn tròn mắt, mừng như điên.
Mình đổi đời rồi!
Đợi Ly Miêu đi khuất, thằng tóc vàng vội vàng sán lại, trưng ra vẻ mặt nịnh bợ: "Mã Kiệt, sau này phải nhờ anh chiếu cố nhiều rồi nhé."
Lần này thì Mã Kiệt có chỗ dựa lưng rồi, gã liếc xéo thằng tóc vàng, bắt đầu lên mặt: "Vừa rồi chú mày gọi tao là gì cơ?"
"Anh... anh họ."
Vị thế giữa hai đứa lập tức đảo ngược. Hơn nữa, thằng tóc vàng còn gọi cực kỳ tự nhiên, chẳng thấy ngượng mồm chút nào.
Lòng hư vinh của Mã Kiệt được thỏa mãn triệt để. Gã vỗ vai thằng tóc vàng, cười toe toét. Ngẫm nghĩ một lát, gã quay sang hỏi tên thuộc hạ của Ly Miêu bên cạnh: "Người anh em, mạo muội hỏi một câu, lão đại định xử lý Hàn Tiêu thế nào vậy?"
"Còn phải hỏi à? Đương nhiên là bắt lại tra tấn, ép hắn nôn cái bản vẽ súng ống ra. Có bản vẽ rồi, bọn tao có thể tự đào tạo thợ chế súng, xong xuôi thì diệt khẩu hắn luôn."
"Thế thì tốt." Mã Kiệt hoàn toàn yên tâm.
...
Chưa đầy ba phút sau, Ly Miêu đã quay lại bàn tiệc. Gã nhìn thoáng qua mâm cơm chưa hề động đũa, cười giả lả: "Hàn Tiêu, đúng chứ?"
"Xem ra anh biết tên tôi rồi."
Hàn Tiêu đánh hơi thấy mùi giông bão sắp ập đến. Ngoài mặt hắn vẫn bình chân như vại, nhưng bàn tay đã lén thò vào trong ba lô, lần mò tròng vào rãnh gài của cánh tay trợ lực hạng nhẹ. Một tiếng "cạch" vang lên, thiết bị siết chặt lại, sẵn sàng kích hoạt bất cứ lúc nào. Lúc này hắn mới thở phào đôi chút. Dù chuyến này đến tiệm phế phẩm Khắc Lạc vốn là để gài bẫy Ly Miêu, nhưng hắn đã quen thói cẩn tắc vô áy náy rồi. Tất cả đều là bài học xương máu cả. Hồi mới chơi "Tinh Hải", Hàn Tiêu vẫn còn là một thằng tay mơ, cứ ngỡ NPC cũng chỉ là mấy chuỗi lập trình rập khuôn như mấy game khác nên làm càn làm bậy, kết quả là ngã ngựa cả chục lần. Bị vùi dập đến mức đó thì dù là lợn cũng biết đường mà cẩn thận.
Cụ thể ngã ngựa thế nào ư? Bị người chơi khác canh điểm hồi sinh truy sát thì Hàn Tiêu còn nhịn được, đằng này lại bị NPC chặn cửa suốt ba ngày trời...Thôi dẹp đi, đứa nào dám nhắc lại quá khứ đen tối đều đáng bị lôi ra búng trym!
Ly Miêu gõ ngón tay nhè nhẹ lên mặt bàn, chậm rãi nói: "Hờ hờ, tao vẫn luôn đoán xem mày có lai lịch thế nào. Thật không ngờ đấy, mày hóa ra chỉ là một Du Đãng Giả mới tới Tây Đô chưa bao lâu. Phải công nhận là mày rất cẩn thận, mãi tới hôm nay tao mới nắm rõ gốc gác của mày."
"Thế thì sao?"
Sắc mặt Ly Miêu lạnh tanh, lật mặt còn nhanh hơn lật sách: "Biết điều thì nôn hết toàn bộ kỹ thuật chế tạo súng ra đây."
Biết Hàn Tiêu thân cô thế cô, Ly Miêu rốt cuộc cũng quyết định ra tay. Gã xé toạc lớp mặt nạ thân thiện giả tạo, để lộ nanh vuốt giấu sau nụ cười, chuẩn bị qua cầu rút ván.
"Không nể nang chút tình nghĩa nào sao?"
"Tao với mày thì có tình nghĩa quái gì? Chẳng qua chỉ là một cuộc giao dịch thôi."
"Anh không sợ tôi nổi điên giết người à?"
Hàn Tiêu nhếch mép.
Ly Miêu cười giễu cợt, búng tay một cái. Bốn tên đàn em bên cạnh lập tức rút súng chĩa thẳng vào Hàn Tiêu.
"Mày tưởng tao không chuẩn bị gì chắc? Thật mỉa mai làm sao, mấy khẩu súng đang chĩa vào đầu mày lúc này đều do chính tay mày làm ra cả đấy."
Tổng cộng có sáu tên đàn em mang súng. Đối diện bàn ăn là Ly Miêu cùng bốn tên thuộc hạ, sau lưng Hàn Tiêu lại có hai tên canh cửa. Trong căn phòng chật hẹp này, không gian để hắn né tránh là vô cùng hạn chế.
Hàn Tiêu vẫn án binh bất động, thong thả nói: "Cho dù tôi giao công nghệ ra, anh cũng sẽ giết tôi diệt khẩu thôi."
Ly Miêu cười khẩy. Gã đúng là nghĩ như vậy thật, thứ chỉ có số ít người sở hữu mới có giá trị, hơn nữa gã quá hiểu đạo lý nhổ cỏ phải nhổ tận gốc.
"Tao khuyên mày nên biết điều hợp tác, ít nhất còn đỡ phải chịu nỗi khổ da thịt."
"Nếu tôi không hợp tác thì sao?"
"Vài đứa đàn em của tao rất giỏi ép cung, sớm muộn gì mày cũng phải mở mồm thôi."
Hàn Tiêu bỗng thu lại vẻ uể oải trên mặt, ánh mắt sắc bén đến mức khiến tim Ly Miêu khẽ giật thót.
"Anh nghĩ tôi hết đường chạy rồi à?"
Ly Miêu để ý thấy tay trái của Hàn Tiêu vẫn luôn thò vào trong ba lô, liền lắc đầu: "Có lẽ trong ba lô có thứ gì đó để mày làm chỗ dựa, nhưng chỉ cần mày nhúc nhích, đàn em của tao sẽ nổ súng ngay lập tức."
"Nếu tôi bảo, trong túi này chứa thuốc nổ sức công phá cao thì sao?"
Khóa ba lô chỉ mở hé một khe hẹp, chẳng ai nhìn rõ bên trong chứa cái gì.
Ly Miêu bật cười khinh bỉ, gã đời nào tin cái lời nhảm nhí này. Sự xuất hiện của Mã Kiệt hoàn toàn là ngoài ý muốn, Hàn Tiêu tuyệt đối không thể chuẩn bị trước được, định dọa ai chứ?
Hàn Tiêu ung dung nói: "Không biết là ai đã tiết lộ lai lịch của tôi, nhưng hiển nhiên, kẻ đó biết quá ít. Anh có thể thử mở máy tính, truy cập vào Ám Võng, tìm cái lệnh treo thưởng mới nhất xem sao."
Ly Miêu khẽ nhíu mày. Điệu bộ bình chân như vại của Hàn Tiêu khiến trong lòng gã hơi chột dạ.
Gã tuy có chút thế lực ở Tây Đô, nhưng nếu đặt vào toàn bộ thế giới ngầm thì cũng chỉ là một tên trùm cò con không đáng nhắc tới. Tầm mắt hạn hẹp, không đủ tư cách can thiệp vào các sự vụ trên Ám Võng, bởi vậy gã rất ít khi theo dõi, hoàn toàn không hay biết về lệnh treo thưởng của Manh Nha.
Ly Miêu cho rằng đây chỉ là trò câu giờ của Hàn Tiêu. Vả lại gã đường đường là lão đại, người ta bảo làm gì gã liền làm nấy thì chẳng phải mất mặt lắm sao?
Hàn Tiêu điềm nhiên nói: "Anh không tin tôi à? Vậy anh có dám đánh cược một phen không? Đời người luôn đầy rẫy bất ngờ. Thuốc nổ sẽ phát huy sức sát thương lớn nhất trong những không gian chật hẹp thế này. Đầu tiên là phát nổ, các mảnh văng theo sóng xung kích bắn tung toé khắp mọi ngóc ngách, uy lực còn khủng khiếp hơn cả đạn bắn. Tiếp theo là ngọn lửa nhiệt độ cao thiêu rụi cả căn phòng, tất cả mọi người ở đây đều sẽ biến thành đuốc sống. Nhưng yên tâm đi, anh sẽ không bị chết cháy đâu, bởi vì ngay từ đợt nổ đầu tiên, các người đã bị mảnh văng xé xác rồi..."Đám đàn em phía sau Ly Miêu bất giác lùi lại một bước. Hàn Tiêu nói cứ như thật làm bọn chúng phát hoảng.
Ly Miêu quát lớn: "Đủ rồi, tao không rảnh đùa với mày! Khôn hồn thì đứng dậy, nếu không tao cho người nổ súng đấy."
Hàn Tiêu nhún vai, thở dài: "Không thương lượng được sao? Tôi giao bản..."
Đúng lúc này, vệt nắng chiều tà cuối cùng cũng khuất sau đường chân trời, màn đêm buông xuống bao trùm lấy không gian.
Câu nói mới buông được một nửa, Hàn Tiêu đột ngột vùng lên không chút báo trước! Tay trái hắn siết chặt thành nắm đấm, cánh tay máy tựa như mãnh thú vừa bừng tỉnh, xé toạc chiếc ba lô thành vô số mảnh vải vụn bay lả tả. Hắn hất tung chiếc bàn ăn trước mặt, chén đĩa, xoong chảo cùng canh cặn thức ăn đổ ập thẳng lên đầu lên cổ Ly Miêu và bốn tên đàn em.
Thương lượng á? Đùa đấy, mày tin thật à?
Phía trước bốn tên, sau lưng hai tên, Hàn Tiêu đã tính toán xong xuôi. Hắn lật bàn để chặn hỏa lực phía trước, mặt bàn dựng lên tạo thành một tấm khiên che chắn tạm thời. Ngay sau đó, hắn xoay người, sải bước lao thẳng ra cửa. Cánh tay máy giương ngang trước ngực, khí thế hung hãn hệt như kỵ binh xông trận.
Xoảng xoảng loảng xoảng! Chiếc bàn ăn đập trúng, quật ngã bốn tên đàn em.
Trán Ly Miêu bị đĩa văng trúng chảy đầm đìa máu, gã ôm vết thương gầm lên điên cuồng: "Bắn!"
Lúc này, chỉ có hai tên canh cửa là kịp nổ súng.
Tiếng súng vang lên chát chúa!



