[Dịch] Siêu Thần Cơ Giới Sư

/

Chương 37: Câu chữ? Không tồn tại

Chương 37: Câu chữ? Không tồn tại

[Dịch] Siêu Thần Cơ Giới Sư

Tề Bội Gia

8.396 chữ

15-09-2026

Lữ Thiến dọn dẹp phòng xong xuôi liền rời đi.

Nằm dài trên giường, Hàn Tiêu thoải mái nheo mắt lại, thả lỏng cả cơ thể lẫn tinh thần. Việc tiếp theo chỉ là chờ người của Cục 13 tự tìm tới cửa.

"Bây giờ thực lực vẫn chưa đủ."

Hàn Tiêu hiểu rất rõ, muốn đối phó với Manh Nha thì mượn thế chỉ là đường tắt, thứ thực sự phải dựa vào vẫn là thực lực của bản thân. Hơn nữa, muốn Cục 13 nhìn mình bằng con mắt khác thì cũng cần phải có thực lực.

Trước mắt, hắn chẳng có cơ hội làm nhiệm vụ hay cày quái, vậy nên chỉ còn nước làm công việc kỹ thuật. Chế tạo máy móc cần tiền, ra ngoài kiếm thêm thu nhập là điều tất yếu. Tây Đô có rất nhiều cơ hội, nhưng muốn biến chúng thành thực lực của bản thân thì con đường phía trước vẫn còn dài lắm. Đúng như một bài hát kinh điển từng hát: Trương Quả Lão, móng hướng tây, cõng Sa hòa thượng đi theo anh em Hồ Lô, sang Tây Thiên thỉnh kinh lên đường lớn, vừa đi đã vạn dặm xa xôi.

Còn nửa năm nữa mới đến đợt Open Beta, trước lúc đó, hắn phải chuẩn bị thật chu toàn.

...

Thu dọn phòng xong xuôi, Hàn Tiêu quay lại tầng một. Lữ Thiến đang làm việc trước máy tiện, sửa chữa một món đồ điện gia dụng nào đó. Vòng ba căng tròn săn chắc bọc gọn trong chiếc quần short ngắn, để lộ đôi chân dài trắng nõn thẳng tắp, khiến hắn không kìm được mà liếc nhìn thêm vài lần.

Lữ Thiến lấy khăn lau mồ hôi, bảo: "Đơn hàng để hết trong ngăn kéo đấy."

Tiệm sửa chữa khá vắng khách, đơn hàng đa phần đều là đồ tồn đọng. Hàn Tiêu chọn bừa một món dễ làm rồi bắt đầu cặm cụi trước máy tiện.

Làm việc đến bảy giờ tối thì tiệm đóng cửa.

Lữ Thiến thay một bộ váy dài mặc ở nhà màu trắng, xõa mái tóc đang búi ra. Suối tóc đen nhánh mượt mà rủ xuống hai vai, trông cô càng thêm dịu dàng gần gũi, toát lên khí chất của một người chị gái. Trên váy có vài vết vá, nhìn qua là biết điều kiện kinh tế không mấy dư dả. Hàn Tiêu không khỏi đoán mò, liệu có phải lúc làm việc Lữ Thiến ăn mặc mát mẻ như thế là để tiết kiệm vải hay không.

Đến giờ cơm tối, Lão Lữ mới xuất hiện. Lão tự nhốt mình trong phòng cả ngày trời, chẳng biết đang làm cái gì.

"Ăn cơm thôi."

Nhìn mái tóc dài thưa thớt kiểu "Địa Trung Hải" đầy vẻ phóng túng của Lão Lữ là biết lão chẳng bao giờ mó tay vào việc nhà, cơm nước đều do một tay Lữ Thiến lo liệu.

Gắp một miếng thịt kho tàu bỏ vào miệng, béo mà không ngấy, nước sốt thơm lừng ngập tràn khoang miệng khiến mắt Hàn Tiêu sáng rực lên.

"Ngon chứ?" Lữ Thiến cười tươi rói hỏi.

Hàn Tiêu chẳng rảnh để trả lời, miệng nhai không ngừng nghỉ.

Thế này mới gọi là thức ăn chứ! Nửa năm qua rốt cuộc mình đã phải ăn cái thứ gì thế này?

"Vẫn còn nhiều lắm, cứ từ từ mà ăn." Thấy tay nghề nấu nướng của mình được công nhận, Lữ Thiến vô cùng vui vẻ, liên tục gắp thức ăn cho hắn.

Ăn được một lúc, Lão Lữ bỗng nhiên lên tiếng: "Rốt cuộc cậu có lai lịch thế nào?"

Động tác gắp thức ăn của Hàn Tiêu khựng lại: "Tôi chỉ là một người bình thường thôi."

"Cái lời nói dối vụng về này sao lừa nổi ta. Thằng nhóc kia, khai thật ra mau." Lão Lữ hừ mũi cười khẩy, bàn tay vuốt qua đỉnh đầu hói để chải lại mớ tóc dài, trông chẳng khác nào một quả trứng kho mọc lông.

Hàn Tiêu nhướng mày: "Nếu tôi không nói thì sao?"

"Không nói à?"

Lão Lữ cao giọng, đột ngột hất phắt mái tóc. Động tác kinh thiên động địa, hất ra sự phóng túng của tay guitar ban nhạc heavy metal, hất ra cả hào khí nâng chén không ngừng, kéo theo một mảng "cô đơn và sầu muộn" bay lả tả về phía Hàn Tiêu.

Gàu bay mù mịt tựa giang sơn vạn dặm tuyết trắng ngập trời, thật là hung hiểm! Ánh mắt Hàn Tiêu ngưng lại, hắn nhanh chóng xoay người, nhảy vọt ra xa năm mét, hai tay bắt chéo thủ thế, chuẩn bị nghênh chiến.

Lão Lữ híp mắt lại: "Công phu khá đấy, chẳng lẽ là bộ pháp múa ba lê thiên nga đen của bốn ông lão trong truyền thuyết?""Có mắt nhìn đấy."

"Hừ, muỗi thôi! Ta còn một chiêu 'Gàu trắng ba ngàn trượng', dính vào là chết, đụng tới là toi mạng, nhóc con có gan đỡ thử một chiêu này không?" Lão Lữ khẽ vểnh hai ngón tay, vê vê lọn tóc dài cứ như đang cầm thần binh lợi khí, dáng vẻ uy nghi lẫm liệt, toát lên phong thái của một bậc tông sư.

"Trên đời lại có loại thần công này sao?" Sắc mặt Hàn Tiêu thay đổi.

"Cảnh giới của lão phu, sao nhóc con cậu hiểu được." Lão Lữ cười khẩy.

Lữ Thiến nở nụ cười cực kỳ hòa nhã, nhưng sau lưng lại như ngưng tụ cả một đám mây đen sấm chớp ầm ầm tựa pháp tướng đất trời. Cô dùng đũa gõ gõ xuống mặt bàn, thản nhiên nói: "Ngồi xuống, ăn cơm."

Hai người chớp mắt đã ngoan ngoãn quay lại chỗ ngồi, nét mặt tỉnh bơ như gió thoảng mây bay, cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

...

Tây Đô có diện tích vô cùng rộng lớn, được chia thành tám khu cùng ba thành phố vệ tinh, nối liền với nhau bằng các tuyến đường sắt quân sự.

Khu 1 là khu vực lõi ở trung tâm thành phố, tất cả các tòa nhà chính phủ đều tọa lạc tại đây, tuyệt đối cấm người dân bước vào.

Giữa Lục Quốc luôn có những đợt sóng ngầm cuộn trào. Dù Tổ Chức Manh Nha là kẻ thù chung, nhưng bản thân sáu nước cũng luôn cạnh tranh lẫn nhau, chẳng ai là đồng minh tuyệt đối của ai. Những vụ ám sát nhằm vào giới chức cấp cao của các quốc gia chưa bao giờ ngừng lại. Dẫu ngoài mặt ai cũng đổ hết tội lỗi lên đầu Tổ Chức Manh Nha cùng vài tên siêu tội phạm, nhưng cơ quan tình báo các nước đều thừa hiểu: ít nhất 70% các vụ ám sát là do các nước khác giở trò sau lưng.

Cơ quan tình báo các nước, Tổ Chức Manh Nha, quân phiệt Lưu Lãng Giả, những tay buôn vũ khí, kẻ bán tình báo, siêu tội phạm, tổ chức sát thủ, hacker cùng vô số thành phần liều mạng khác đã cấu thành nên thế giới ngầm của hành tinh này.

Tòa nhà Long Giác là cơ quan chính phủ đầu não của Tinh Long, nơi làm việc của các nhà lãnh đạo cấp cao nhất. Về mặt lý thuyết, lớp tường ngoài của Tòa nhà Long Giác có thể cản được cả tên lửa xuyên lục địa, thế nên các vị đại lão của Tinh Long chẳng cần phải lo đang họp hành lại bị tên lửa rơi trúng đầu.

Còn dưới tầng hầm của Tòa nhà Long Giác chính là đại bản doanh của các bộ phận cơ mật.

...

Dưới lòng đất Tòa nhà Long Giác, tại một tầng không hề được đánh dấu trên bảng điều khiển thang máy.

Tổng bộ Cục Phòng vệ Chiến lược Quốc thổ Tinh Long.

Hàng chục màn hình đen khổng lồ treo trên tường, lượng dữ liệu ma trận khổng lồ lướt qua vun vút, tiếng gõ bàn phím lạch cạch vang lên không ngớt. Vô số nhân viên tình báo qua lại tất bật như những bánh răng trong một cỗ máy, duy trì sự vận hành cho cơ quan tình báo mang tên gọi tắt là "Cục 13" này. Vô vàn luồng tin tức lớn nhỏ được thu thập, xử lý tại đây, sau đó mới phân phát đến các bộ phận tương ứng.

Cục 13 chính là tai mắt, là lưỡi dao giấu trong tay áo của Tinh Long.

"Báo cáo Bộ trưởng, đã định vị được tung tích của 'Số 0'."

Cô thư ký đeo kính có vẻ ngoài nhã nhặn vội vã gõ cửa bước vào phòng làm việc của Bộ trưởng bộ tình báo. Chỉ thấy vị Bộ trưởng đang ngồi sau bàn làm việc với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, thế nhưng khóe miệng lại dính một vệt nước lấp lánh, trầm giọng bảo: "Nói đi."

"Bộ trưởng, ban nãy ngài vừa lén ngủ gật đấy à?" Cô thư ký nheo mắt nhìn.

"Lắm lời!" Bộ trưởng tình báo trừng mắt: "Nói vào việc chính đi."

"Hiện tại Số 0 đang ẩn náu tại một tiệm sửa chữa cơ khí ở khu 7."

Bộ trưởng tình báo xoay ghế quay lưng lại, trầm ngâm một lát rồi mới xoay người trở về, nghiêm túc nói: "Ý của cấp trên là tiếp xúc mềm mỏng."

"Vừa nãy ngài quay ghế đi là để lau nước miếng đúng không?"

"Tôi thật hối hận vì đã thăng chức cho cô quá..."

Cô thư ký khẽ đẩy gọng kính, tròng kính lóe lên một tia sáng: "Cụ thể sẽ triển khai thế nào?""Số 0 một thân một mình đến Tây Đô, ngụ ý chính là tìm kiếm sự che chở, coi như đã cho thấy thiện chí hợp tác... Cứ chuẩn bị sẵn hai phương án, khởi động quy trình bảo vệ người cung cấp tin, đừng để đám gián điệp của Manh Nha ở Tây Đô đánh hơi được sự tồn tại của hắn. Lệnh cho bộ phận hacker chặn toàn bộ tin tức đề cập đến hành tung của Số 0, tuyệt đối không để lọt bất kỳ tình báo nào lên mạng. Đồng thời phái người âm thầm thăm dò xem hắn có phải là gián điệp do Manh Nha cố tình cài vào hay không. Trước khi xác nhận rõ ràng, tuyệt đối đừng vội vàng tiếp xúc."

"Một kẻ đào tẩu bị Manh Nha treo thưởng đến một triệu, chỉ có hai khả năng: một là hắn nắm giữ tình báo then chốt, hai là hắn có thực lực cực kỳ đáng gờm, mức độ nguy hiểm khó mà đánh giá được. Tuyệt đối không được bứt dây động rừng. Ta không muốn lặp lại vết xe đổ như vụ vây bắt Hắc Chi Chu lần trước đâu, nổ tung cả hai con phố mà vẫn thất bại, hại ta bị Cục trưởng chửi té tát suốt hai tiếng đồng hồ."

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!