Hai tổ cảnh vệ A và B chạy tới tầng hai, kinh hãi nhìn thi thể nát bét, không còn nhìn rõ mặt mũi của Ba Lạc Tháp.
"Phó chủ quản Ba Lạc Tháp bị giết rồi sao?!"
"Chuyện quái gì vừa xảy ra ở đây vậy?"
"Kẻ địch đâu rồi?"
"Sao phòng giám sát không ai trả lời thế!"
"Mau đi xin chỉ thị của tiến sĩ Lâm Duy Hiền đi."
"Tổ C vừa tìm thấy xác của tiến sĩ Lâm Duy Hiền rồi!"
"Trời đất ơi..."
Đám cảnh vệ đồng loạt hít một ngụm khí lạnh, mặt mày kinh hãi. Tất cả những chuyện này thật sự do Số 0 - cái gã vô hại không có chút sức chiến đấu nào trong ấn tượng của bọn họ làm ra sao?! Chỉ một mình Số 0 đã quậy tung cả căn cứ lên, dàn lãnh đạo máu mặt người thì đi vắng, kẻ thì mất mạng. Bọn họ bàng hoàng nhận ra, bây giờ chẳng còn ai đứng ra chỉ huy nữa.
Chẳng phải vật thí nghiệm đó đã bị tẩy não rồi sao? Lẽ nào hắn vẫn luôn ôm hận trong lòng, chỉ chờ thời cơ để ra tay?
Nghĩ đến khả năng này, đám cảnh vệ mới hoảng sợ nhận ra, sự nhẫn nhịn che giấu bấy lâu nay của Hàn Tiêu giống hệt một lưỡi dao sắc bén treo lơ lửng trên đầu bọn họ, có thể lấy mạng họ bất cứ lúc nào. Hắn như một gã sát thủ nấp trong bóng tối, vậy mà từ trước đến nay bọn họ chẳng hề hay biết, thậm chí còn xem nhẹ sự tồn tại của hắn.
Nghĩ lại mà ai nấy đều toát mồ hôi lạnh, sợ đến rùng mình.
"Đừng hoảng! Kẻ địch chỉ có một người, rà soát toàn bộ khu vực, cho phép tự do nổ súng! Tổ A đến kho vũ khí, tổ B kiểm tra tình hình phòng giám sát, tổ C đến phòng thí nghiệm bảo vệ tài liệu, tổ D chốt chặn cổng lớn. Bất kể Số 0 muốn làm gì, nếu muốn trốn thoát thì hắn nhất định phải qua cổng lớn. Hành động!"
Vào thời khắc mấu chốt, đội trưởng tổ A đứng ra tiếp nhận quyền chỉ huy, đầu óc tỉnh táo, lớn tiếng hạ lệnh.
Mệnh lệnh rất rõ ràng, đám cảnh vệ lập tức hành động. Sáu mươi nhân viên vũ trang trong căn cứ được chia làm bốn tổ A, B, C, D. Bình thường họ trực ở các vị trí khác nhau, nhưng hễ có tình huống đột xuất là sẽ nhanh chóng tập hợp lại.
Thế nhưng, Hàn Tiêu đã chuẩn bị sẵn nhiều phương án để đối phó với mọi tình huống.
"Ầm!"
Một tiếng nổ trầm đục đột nhiên vang lên từ phía dưới, tất cả cảnh vệ đều cảm nhận được mặt đất đang rung chuyển. Đội trưởng tổ A thất kinh, vội vàng quát hỏi: "Chuyện gì thế?!"
Từ trong bộ đàm truyền đến tiếng súng giao tranh dữ dội, xen lẫn tiếng la hét gấp gáp: "Tổ C chạm trán kẻ địch ở phòng thí nghiệm! Nhắc lại, tổ C chạm trán kẻ địch ở phòng thí nghiệm! Chết tiệt, Số 0 cho nổ lựu đạn, phòng thí nghiệm cháy rồi!"
"Hắn lấy đâu ra lựu đạn thế?!" Đội trưởng tổ A vừa kinh hãi vừa tức giận. Gã và đồng đội hiện đang canh gác ngay ngoài cửa kho vũ khí, căn bản chẳng có ai bén mảng tới đây cả.
"Chi viện, mau tới chi viện! Tổ nào ở gần đó nhất?"
"Tổ B chúng tôi cũng đang ở tầng hầm ba, phòng giám sát nát bét rồi, chúng tôi đang chạy tới điểm giao tranh đây!"
...
Tại tầng hầm ba, Hàn Tiêu đang nấp sau một góc ngoặt hành lang. Phòng thí nghiệm cách đó mười mét đang bốc khói đen cuồn cuộn, ngọn lửa bùng lên dữ dội. Hắn đã buộc ba quả lựu đạn lại với nhau rồi cho nổ, thiêu rụi toàn bộ tài liệu thí nghiệm của kế hoạch Valkyrie thành tro bụi. Hơn mười tên cảnh vệ của tổ C lúc này đang xả súng điên cuồng về phía góc tường nơi hắn ẩn nấp.
Sau khi giết chết Ba Lạc Tháp, Hàn Tiêu không đi thẳng tới cổng lớn mà quay ngược lại tầng hầm ba. Hắn biết đám cảnh vệ chắc chắn sẽ giăng thiên la địa võng, rà soát gắt gao từ các tầng trên xuống, nếu hấp tấp xông lên thì kiểu gì cũng trúng mai phục.
Một khi kế hoạch lén lút bỏ trốn không thành, Hàn Tiêu đành phải đổi phương án. Phòng thí nghiệm nằm ở tầng hầm ba, nơi lưu giữ toàn bộ tài liệu nghiên cứu, có thể coi là khu vực cốt lõi của cả căn cứ. Cho nổ tung chỗ này ít nhiều cũng sẽ làm rối loạn sự bố trí của kẻ địch.Sao cơ, bạn muốn hỏi lựu đạn của hắn từ đâu ra á?
Gần như toàn bộ trang bị trong kho vũ khí đều từng qua tay hắn tháo lắp và nghiên cứu. Trong quá trình đó, tiện tay thó một ít thuốc nổ, bi thép của lựu đạn rồi âm thầm chế tạo vài quả mới giấu đi, chuyện này chẳng khó chút nào.
Ăn bớt vật liệu, làm hàng nhái — thiên phú ăn sâu vào máu rồi, bạn hiểu mà.
"Còn 77 viên đạn súng ngắn, năm quả lựu đạn tự chế."
Hàn Tiêu kiểm tra lại trang bị. Hỏa lực có hạn, hắn nhanh chóng ló đầu ra khỏi góc tường liếc nhanh một cái rồi thụt lại ngay. Một loạt đạn lập tức quét tới, chỉ cần chậm nửa giây thôi là hắn đã ăn trọn hai ba phát rồi.
"Mười hai tên cảnh vệ, ba khẩu súng tiểu liên Wright N9, chín khẩu súng ngắn Hoàng Phong K73, hỏa lực mạnh hơn mình."
Hàn Tiêu đảo mắt tính toán. Đã một phút trôi qua kể từ lúc tập kích phòng thí nghiệm, người của tổ B sẽ kéo tới trong vòng ba phút nữa, thời gian cho hắn không còn nhiều. Đáng lẽ hắn không thể biết được thông tin này, nhưng nhờ nhặt được chiếc bộ đàm từ thi thể một tên cảnh vệ, hắn đã nắm rõ cách bố trí lực lượng của địch.
Sự việc xảy ra quá bất ngờ nên đám cảnh vệ nhất thời chưa nhận ra chiếc bộ đàm đã làm lộ toàn bộ hành tung của chúng.
Hàn Tiêu rút chốt một quả lựu đạn, vung tay ném mạnh ra ngoài. Tiếng nổ ầm ĩ vang lên, đám cảnh vệ tổ C vội vã tìm chỗ ẩn nấp, tiếng súng cũng vì thế mà khựng lại.
Thứ hắn cần chính là cơ hội này! Nét mặt Hàn Tiêu đanh lại, hắn giơ cánh tay cơ khí chắn trước người, sải bước lao vọt ra ngoài, nhanh chóng thu hẹp khoảng cách giữa đôi bên.
Khói súng còn chưa kịp tan, Hàn Tiêu đã lao xuyên qua màn khói, áp sát ngay trước mặt một tên cảnh vệ. Nắm đấm thép giáng thẳng vào bụng đối phương, tên cảnh vệ tức thì ọc ra một ngụm máu tươi lẫn cả mảnh vụn nội tạng. Cú đấm này lấy đi hơn phân nửa lượng máu của mục tiêu, trực tiếp phế bỏ hoàn toàn sức chiến đấu của kẻ địch.
"Bắn! Bắn mau!"
Tiếng súng lại rộ lên điên cuồng. Hàn Tiêu túm lấy cơ thể tên cảnh vệ đẩy về phía trước làm lá chắn. Đám kẻ địch còn lại chẳng hề nương tay, dứt khoát bóp cò xả đạn. Lưng tên cảnh vệ xấu số tóe lên những vệt máu, chớp mắt đã bị bắn nát bét thành một đống thịt vụn.
Nhờ tấm bia thịt che chắn, Hàn Tiêu thuận lợi áp sát. Như hổ vồ bầy cừu, cánh tay cơ khí gầm rú, mỗi đòn đấm đá của hắn đều khiến đám cảnh vệ gãy xương đứt gân, dũng mãnh hạ sát liền ba tên.



