Tôn Minh Kha hét lớn: “Ta làm ta chịu, Lô sư tỷ đừng trách Vương Trùng ca ca, là tự đệ đòi đi Bá Châu thám thính tin tức.”
Lô Yêu Nương xuất thân danh môn, bình thường vốn ôn nhu dịu dàng, nhưng lúc này cũng không nhịn được nữa, bèn gõ cho tiểu sư đệ nhà mình hai cú rõ đau, bên trái trán một cái, bên phải trán một cái.
Tôn Minh Kha ôm đầu tủi thân nói: “Đệ vừa mới giết chết tên gì đó, là thủ lĩnh của đám kỵ binh này, thế cũng tính là lập công mà! Sư tỷ sao lại đánh đệ?”
Nếu Lý Xích La mà biết được, bản thân nhẫn nhịn cả đời, tự phụ là bậc anh hùng, ấy vậy mà kẻ hạ sát mình lại chẳng thèm nhớ nổi cái tên, không biết dưới suối vàng gã sẽ uất ức đến nhường nào?




