Theo như lời Tiểu Phủ nói: lúc đào quặng mà không có ai trò chuyện thì sẽ bức bối đến chết mất, phải dính sát vào nhau mà đào mới thấy khoan khoái.
Về điểm này, Thư Ngôn đã sớm thành thói quen.
Tiếng lải nhải bên tai dần trở thành thứ âm thanh nền cố định trong những chuỗi ngày lao động khô khan của hắn.
Ánh nắng gay gắt thiêu đốt mỏ quặng, bụi đá tung bay mù mịt khắp trời. Hai người ngày qua ngày vung cuốc làm lụng, mồ hôi tuôn như mưa, vạt áo ướt đẫm mồ hôi rồi lại được gió núi hong khô hết lần này đến lần khác.




