[Dịch] Phương Thốn Đạo Chủ

/

Chương 154: Lập từ đường, hưởng hương hỏa

Chương 154: Lập từ đường, hưởng hương hỏa

[Dịch] Phương Thốn Đạo Chủ

Phẫn Nộ Ô Tặc

8.504 chữ

28-06-2026

Bách tính Đông Sơn vốn đã mang lòng áy náy với Phương Tuân. Bài văn này vừa ra đời, trong chớp mắt đã khơi dậy sự đồng cảm mãnh liệt của quần chúng.

Vạn dân tranh nhau sao chép, mượn đó để bái tế Phương Tuân từ xa.

Còn về lối viết Xuân Thu tránh nặng tìm nhẹ, ẩn giấu phong mang trong bài văn kia, lúc này nào có ai cố ý bới lông tìm vết làm gì?

Thứ nhất, Doãn Phong Sóc nay đại thế đã mất. Tuy ngay từ đầu hắn quả thực có gánh vác trách nhiệm cứu trợ thiên tai, nhưng trước làn sóng dân ý cuồn cuộn như hiện nay, chẳng còn ai dám mạo hiểm làm điều trái ý thiên hạ để biện hộ cho hắn nữa.

Thứ hai, nghĩa tử là nghĩa tận, tráng cử xả thân cứu thế của Phương Tuân là sự thật rành rành, không thể làm giả.

Nên đứng về phe nào, tự nhiên không cần phải nói nhiều.

Tế văn truyền đi và lan rộng mất hai ngày.

Đến ngày thứ ba, các quan viên lớn nhỏ còn sống sót trong Cố Lăng quận đều mang theo đủ loại tâm tư, nườm nượp kéo đến phúng viếng.

Từ ngày thứ tư trở đi, những nhân sĩ thuộc Nho gia nghe được phong thanh lại càng không quản ngại đường sá xa xôi, từ bốn phương tám hướng đổ về.

Cục diện Đông Sơn, vì cái chết của Phương Tuân, vì bài văn của Lý Thuận mà lặng lẽ chuyển biến.

Là truyền nhân duy nhất của Phương Tuân, những ngày này Lý Thuận luôn khoác trên mình bộ tang phục, thần sắc bi thống nhưng vẫn tiếp đãi chu toàn từng đoàn khách khứa từ phương xa đến phúng viếng.

Khách khứa tuy đông, nhưng mọi việc trong nha thự đều được hắn lo liệu đâu ra đấy, bận rộn mà không hề rối loạn, vô cùng ngăn nắp trật tự.

Phương Hàn thu hết thảy vào tầm mắt, trong lòng dần sinh ra ý kính phục.

Ngày hai mươi chín tháng tư, ngày hạ táng Phương Tuân.

Không có thi cốt, chỉ lập mộ y quan.

Trước ngôi mộ cờ trắng phấp phới, Lý Thuận lại một lần nữa gặp Triệu Thành.

Vị cựu huyền y chỉ huy sứ này, nhờ sư tôn Đoan Mộc Thu Triệt phá cảnh tấn thăng mà dường như cũng nước lên thuyền lên, địa vị tiến thêm một bước.

Giữa từng cử chỉ hành động, luồng quý khí của kẻ lâu ngày ở vị trí cao kia đã không còn như xưa.

Triệu Thành lẳng lặng nhìn bia mộ Phương Tuân, thần sắc phức tạp.

"Mọi chuyện ngày xưa vẫn rõ mồn một trước mắt. Không ngờ biệt ly chưa được bao lâu, Phương huynh đã đạo tiêu thân vẫn."

"Quả thật là thế sự vô thường!"

Khẽ thở dài một tiếng, hắn quay sang nhìn Lý Thuận đang cúi đầu mặc niệm ở bên cạnh, chậm rãi lên tiếng: "Hậu sự của sư tôn, ngươi lo liệu rất tốt, Phương huynh cũng coi như hậu kế hữu nhân. Nghĩ đến y ở dưới cửu tuyền cũng có thể nhắm mắt."

Lý Thuận cụp mi mắt, trầm giọng nói: "Thân là đệ tử, đây là việc nằm trong phận sự. Sư thúc, đệ tử có một việc muốn cầu xin."

Triệu Thành khẽ nhướng mày: "Nói đi."

"Đệ tử muốn xây dựng một tòa từ đường cho sư tôn ngay tại vùng Đông Sơn này, để vạn dân chiêm ngưỡng, gửi gắm nỗi tiếc thương." Lý Thuận ngẩng đầu lên, ánh mắt chân thành mà kiên định.

Thế nhưng, Triệu Thành nghe vậy lại không lập tức tỏ thái độ.

Hắn trầm ngâm một lát rồi giải thích: "Việc xây từ lập miếu quan hệ trọng đại, bắt buộc phải được triều đình nghiêm ngặt phê duyệt."

"Có điều... những gì Phương huynh đã làm quả thực cảm thiên động địa."

Lý Thuận lại nói: "Đây không phải là nguyện vọng của một mình đệ tử, mà là nguyện vọng của hàng vạn bách tính Đông Sơn."

Nói xong, hắn trân trọng lấy từ trong ngực ra một tấm vải trắng, hai tay dâng lên.

Triệu Thành định thần nhìn lại, chỉ thấy trên tấm vải trắng vừa mở ra chi chít những dấu tay đỏ tươi cùng tên họ.

Người biết chữ thì tự viết tên mình.

Người không biết chữ thì điểm chỉ ấn tay.

Nét chữ đậm nhạt không đều, dấu tay lớn nhỏ khác nhau, nhưng ý chí của hàng vạn con người lại đạt thành nhất trí vào khoảnh khắc này.

Khẩn cầu triều đình, lập từ đường cho Phương công!Tấm vạn dân thỉnh nguyện bố này chính là thành quả mà mấy ngày qua, Lý Thuận âm thầm phái Lý Thanh cùng Phương Hàn bôn ba khắp các đống đổ nát, gõ cửa từng nhà cầu xin mới có được.

Nói thật, lúc đầu quả thực có chút gian nan. Bá tánh vẫn chưa hết bàng hoàng sau thảm họa nên tỏ ra khá do dự.

Nhưng khi những cái tên trên mặt vải ngày một nhiều thêm, mọi chuyện cũng trở nên dễ dàng hơn hẳn.

Nhìn tấm vải trắng thỉnh nguyện đại diện cho "dân ý" này, thần sắc Triệu Thành không khỏi trở nên ngưng trọng.

Hắn trang nghiêm dùng hai tay đón lấy, khẽ gật đầu với Lý Thuận: "Có thứ này, mọi chuyện quả thực sẽ thuận lý thành chương hơn nhiều."

"Nho gia ta cũng đã nhiều năm chưa xuất hiện nhân vật nào được lập từ dựng miếu rồi."

Lẩm bẩm một hồi, Triệu Thành nhìn về phía Lý Thuận: "Ngươi yên tâm, ta sẽ đi bái kiến sư tôn để bẩm báo việc này ngay."

"Ngươi cứ chờ tin tức của ta."

"Nhớ kỹ, khi chưa nhận được hồi âm, cho dù dân ý có sục sôi đến đâu, các ngươi cũng tuyệt đối không được khinh cử vọng động. Bằng không sẽ tạo cớ cho kẻ khác công kích!"

Lý Thuận hiển nhiên gật đầu đáp ứng.

Người chết như đèn tắt.

Cho dù động tĩnh trước đó có lớn đến đâu, thì sau khi Phương Tuân hạ táng, mọi thứ dường như cũng dần lắng xuống.

Đông Sơn trấn không còn lưu dân kéo đến nữa, thay vào đó là hàng loạt thợ thủ công tụ tập về đây, bắt đầu công cuộc tái thiết.

Còn miệng giếng vốn là ngọn nguồn bùng phát thiên đạo tuyệt khí tại Đông Sơn trấn thì đã bị Huyền Giáp quân phong tỏa nghiêm ngặt.

Trong sân viện, Trịnh Tri cùng Lý Thuận đều có mặt.

Một nam tử trung niên mặc bộ quan phục kỳ lạ đang nghiêm mặt nghiên cứu cái giếng.

Lý Thuận nhận ra, đây dường như là quan phục đặc chế của đốc thiên giám Đại Càn.

"Ngươi chắc chắn ban đầu hắc khí lan ra từ nơi này chứ?" Nam tử kia lên tiếng hỏi.

Trịnh Tri lau mồ hôi lạnh trên trán, gật đầu xác nhận: "Lúc trước, ngay khi Phương đại nhân phát hiện ra đã lập tức phong ấn nó lại. Vốn tưởng từ đó về sau sẽ bình an vô sự, nào ngờ đâu..."

Nam tử của đốc thiên giám hừ lạnh một tiếng: "Thật là hồ đồ! Đã phát hiện thiên đạo tuyệt khí mà không mau chóng thượng báo. Phương Tuân kia bất quá chỉ là linh tê cảnh, làm sao có thể phong ấn nổi..."

Nói được một nửa, hắn chợt nhận ra bầu không khí trong sân có chút không đúng, bèn im bặt.

Nếu Phương Tuân chưa chết, chỉ riêng điều này thôi cũng đủ để truy cứu tội thất trách của hắn.

Nhưng lúc này, Phương Tuân dù sao cũng đã qua đời.

Chỉ đành cho qua chuyện.

Nam tử của đốc thiên giám lắc đầu, tung người nhảy thẳng xuống giếng.

Rất lâu sau, hắn mới trở lên.

"Thú vị thật, chỗ đục khoét địa mạch ngầm này vậy mà lại có dấu vết của cựu quốc dư nghiệt sao?" Dường như phát hiện ra điều gì đó, nam tử trung niên tỏ ra vô cùng phấn khích.

Hắn cũng chẳng màng tới những người xung quanh, vội vã thi triển độn thuật rời đi.

Chuyện này chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ.

Tiếp sau đó, Cố Lăng quận vẫn từng bước khôi phục lại sinh khí theo đúng trình tự.

Ngày mùng mười tháng năm, dường như triều đình đã trải qua một phen tranh luận kịch liệt.

Việc lập từ đường cho Phương Tuân cuối cùng cũng được định đoạt.

Khoảnh khắc biết được tin này, Phương Hàn không kìm được mà lại một lần nữa oà khóc nức nở.

Hắn hiểu rất rõ, việc được lập từ dựng miếu ở Đại Càn rốt cuộc mang ý nghĩa lớn lao đến nhường nào.

Tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình sắp xếp của Lý Thuận, lúc này hắn đã hoàn toàn tâm phục khẩu phục.

Hắn có chút ngượng ngùng lên tiếng: "Thuận... ca, thực ra khi cữu cữu còn sống, người đã có ý định đợi huynh trở về sẽ giao việc dạy đệ đọc sách tu hành cho huynh."

"Cữu cữu vô cùng tán thưởng huynh, ban đầu đệ còn không tin. Nhưng bây giờ thì đệ tin thật rồi!"

"Nếu như không có huynh, chỉ dựa vào một mình đệ...""E rằng cữu cữu có chết cũng uổng mạng mà thôi." Phương Hàn vô cùng chân thành nói.

Lý Thuận nghe vậy, dường như thoáng chút bất ngờ.

Hắn trầm ngâm một lát rồi gật đầu: "Đã là di mệnh của sư tôn, ta đương nhiên sẽ nhận lời."

"Có điều, mất lòng trước được lòng sau, ta phải nói rõ. Ngươi và ta tuy cùng vai vế, nhưng một khi đã bước vào việc học hành tu tập, ta tuyệt đối sẽ không nương tay với ngươi nửa phần đâu."

Phương Hàn nghe vậy mừng rỡ, gật đầu lia lịa như giã tỏi: "Thuận ca cứ yên tâm! Sau này huynh chỉ đông đệ tuyệt đối không đi tây, huynh bảo sao đệ sẽ làm vậy!"

Lý Thuận thở dài một tiếng: "Trước mắt, cứ lo xây dựng đền thờ của sư tôn cho xong đã."

Thực ra, việc xây dựng đền thờ hoàn toàn không cần Lý Thuận phải bận tâm.

Triều đình đã trực tiếp phái người xuống, phụ trách toàn bộ công việc xây dựng và tu tạo.

Tiến độ cực kỳ nhanh chóng, chỉ trong vòng ba ngày đã hoàn công.

Nơi đây trở thành một trong những công trình đầu tiên được tái thiết của Đông Sơn trấn.

Ngày đền thờ khánh thành, Triệu Thành và Khổng Chiêu đều đích thân tới, tham dự buổi đại lễ tế tự long trọng này.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!