Việc tiềm long bảng cập nhật lập tức đẩy Mặc Trần lên đầu sóng ngọn gió.
Không chỉ bởi dòng đánh giá [dường như có liên quan đến Lục Đạo ma quân], mà còn vì vị trí thứ mười trên tiềm long bảng.
Việc đột ngột lọt thẳng vào top mười tiềm long bảng chắc chắn sẽ khiến vô số kẻ rục rịch nhòm ngó vị trí của Mặc Trần, lăm le khiêu chiến hắn.
Dù sao thì, cách nhanh nhất để leo lên tiềm long bảng chính là đánh bại những kẻ đã có tên trên đó.
Tiềm long bảng chỉ ghi nhận những thanh niên tài tuấn dưới ba mươi tuổi. Người trẻ tuổi vốn tâm cao khí ngạo, đến trời đất còn chưa chắc đã phục, huống hồ là một kẻ vô danh tiểu tốt như Mặc Trần.
Những màn khiêu chiến nối gót kéo đến gần như là chuyện có thể lường trước được.
Lọt vào top mười tiềm long bảng, lợi ích đạt được tuyệt đối không nhỏ. Mỗi tháng, Đại Càn đều phát điểm tích phân cho những người trên bảng, bất kỳ ai cũng có thể thông qua quan phủ các nơi để dùng điểm tích phân đổi lấy phần thưởng.
Những đặc quyền khác cũng nhiều vô kể. Top một trăm tiềm long bảng tại Đại Càn có địa vị ngang với xuất thân cử nhân, được miễn giảm lượng lớn thuế ruộng và sản nghiệp. Hơn nữa, cho dù sau này có rớt khỏi bảng thì những quyền lợi ấy cũng không bị thu hồi. Chỉ là những ưu đãi này gắn liền với cá nhân người lên bảng, thân tộc không được hưởng sái chút nào.
Ngoài ra, còn vô số ưu đãi trên các phương diện khác nữa.
Trong danh sách đổi thưởng có rất nhiều kỳ trân dị bảo. Hay nói đúng hơn, danh sách của tiềm long bảng là thứ mang lại lợi ích thiết thực nhất, bởi vì thái độ của Đại Càn đối với tiềm long bảng luôn là dốc toàn lực để chiêu mộ những nhân tài có tên trên đó.
Thiên bảng và địa bảng vốn dùng để khơi mào tranh đấu, hắc bảng là một loại lệnh truy nã đặc biệt, còn tiềm long bảng lại chính là kho dữ liệu nhân tài trong thiên hạ.
Ở vài trang cuối của tiềm long bảng có liệt kê rõ những vật phẩm có thể đổi cùng số điểm tích phân tương ứng.
Mặc Trần liếc nhìn qua, thấy có khá nhiều nguyên liệu quý giá, từ diên thọ đan giúp kéo dài tuổi thọ, thiên tâm dịch cốt đan giúp cải biến căn cốt, cho đến các bí cảnh truyền thừa, hay thậm chí là cả suất tiến vào Đại Càn võ đường.
Thậm chí, người trên bảng còn có thể yêu cầu luyện đan sư cùng thợ thủ công của Đại Càn gia công theo tiêu chuẩn khắt khe nhất để luyện chế đan dược và rèn đúc vũ khí.
Nhìn vào danh sách này là đủ hiểu, để chiêu mộ nhân tài, Đại Càn đã thực sự dốc hết vốn liếng.
Có điều, ngoại trừ vài loại nguyên liệu quý hiếm, những thứ khác trong danh sách đối với hắn mà nói cũng chẳng có tác dụng gì lớn.
Hơn nữa, đây chỉ là một phần của danh sách. Muốn xem toàn bộ danh sách đổi thưởng hoàn chỉnh thì phải đích thân đến Càn Dương thành. Cũng chỉ có tại kinh thành Đại Càn, người ta mới có thể đổi thưởng trực tiếp mà không cần chờ điều phối hàng hóa.
Thẩm Thanh Toàn và Ôn Tri Cẩn nán lại không lâu rồi cũng rời đi. Phía Cửu Hoa thương hội vẫn còn vô khối việc chờ các nàng xử lý. Thêm vào đó, chuyện hắn hút cạn sinh khí cây cối khắp Sở Tương thành cũng bị tiềm long bảng vạch trần, phen này chắc chắn phải mang tiền đi bồi thường cho từng nhà rồi.
Đồng thời còn phải lo liệu các loại tài sản của Tế Vũ lâu. Sau khi tổ chức này mất đi ba vị lâu chủ cùng một lượng lớn kim diện sát thủ, Trấn Phủ ty các nơi đã đồng loạt đột kích, tịch thu không ít đồ tốt. Đương nhiên, phần lớn chiến lợi phẩm chắc chắn phải được chuyển đến Sở Tương thành.
Kẻ nhận được tin tức không chỉ có mỗi Cửu Hoa thương hội. Vào ngày tiềm long bảng cập nhật, rất nhiều thế lực đều đặc biệt phái người đến nha môn để mua lại danh sách mới nhất.
So với thiên bảng và địa bảng quanh năm suốt tháng chẳng có mấy biến động, tiềm long bảng lại được cập nhật đều đặn mỗi quý, trở thành danh sách được tuyệt đại đa số các thế lực quan tâm nhất.
Nếu người của thế lực nhà mình lọt vào bảng, đó hiển nhiên là một cơ hội nở mày nở mặt, phô trương thực lực với bên ngoài. Đồng thời, điều này cũng tượng trưng cho cơ hội bắt mối với quan phương Đại Càn. Dù sao thì không phải thế lực nào cũng là đại tông môn, không ít nơi vẫn ôm mộng "học thành văn võ nghệ, bán cho nhà đế vương".Những nhân tài gia nhập Đại Càn như vậy, tuy không đến mức giúp chó trong tông môn cũng có được biên chế khuyển vệ để hưởng lộc triều đình, nhưng nếu đưa vài môn đồ vào nha môn làm bộ khoái, kiếm một chức "lại", thì cũng chẳng ai dám dị nghị nửa lời.
Tại Trấn Phủ ty, thương thế của Tề Văn Viễn vẫn chưa lành hẳn. Hắn nằm trên giường bệnh, nghe thuộc hạ đọc xong bảng đơn thì bật cười làm động đến vết thương, đau đến mức nhe răng trợn mắt một hồi lâu: "Hạng mười! Sớm biết hắn sẽ đạt được thứ hạng này, lúc trước nói gì ta cũng phải lôi kéo Mặc Trần vào Trấn Phủ ty cho bằng được."
Nói rồi, hắn lại thở dài một tiếng: "Mới độ tuổi nhược quan chi linh đã đứng thứ mười tiềm long bảng. Giả sử cho hắn thêm thời gian, trong top một trăm cao thủ thành danh trên địa bảng... không đúng, top ba mươi nhất định sẽ có một chỗ cắm dùi. Tiếc thật!"
"Đại nhân, các đồng liêu ở những nơi lân cận có phái người đến dò hỏi." Tên thuộc hạ dường như nhớ ra điều gì, "Bọn họ muốn làm quen với Mặc đại sư, hy vọng đại nhân có thể thay mặt dẫn tiến một phen."
Nghe vậy, Tề Văn Viễn như bị giẫm phải đuôi, lập tức ngồi bật dậy: "Ta dẫn tiến tổ tông nhà hắn ấy! Lũ khốn kiếp mà cũng dám mở miệng nói ra lời này à!"
"Đi tìm Lục Thính Lan, đánh đuổi hết đám người đó về cho ta!" Tề Văn Viễn làm sao không biết đám đồng liêu kia đang ấp ủ ý đồ gì, dám cả gan đến chỗ hắn để đào tường cơ đấy: "Đánh rồi mà vẫn không chịu đi thì cứ đánh chết tại chỗ, viết một tờ giấy báo tử trận vì công vụ, ta sẽ đích thân ký tên."
Đứng thứ mười trên tiềm long bảng, thân phận lại là khách khanh của Trấn Phủ ty Sở Tương thành. Chỉ nội điểm này thôi, công lao vì quốc cử hiền chắc chắn không thể thiếu phần của Tề Văn Viễn, bởi thân phận của Mặc Trần đã được ghi rành rành trên bảng.
Lúc này đám đồng liêu dám vác mặt đến đào tường, rõ ràng là muốn cướp đoạt công trạng của hắn. Bọn chúng thật sự coi Trấn Phủ ty Sở Tương thành dễ bắt nạt chắc?!
Huống hồ Mặc Trần còn là một luyện đan đại sư. Lúc kết thành đồng minh, hai bên đã giao hẹn rõ ràng rằng Trấn Phủ ty Sở Tương thành có thể lấy đan dược theo giá gốc. Khắp Sở Tương thành này, ai mà chẳng biết đan dược do Mặc đại sư luyện chế chưa từng có loại nào dưới mức thượng phẩm. Đan dược phẩm chất cao chính là thứ bảo chứng cho sức chiến đấu của Trấn Phủ ty.
Cái mạng này của Tề Văn Viễn sở dĩ có thể giữ lại được thay vì trọng thương bỏ mạng, chẳng phải là nhờ vào lô đan dược bảo mệnh của Mặc Trần đó sao.
Lục Thính Lan dẫn theo người của Trấn Phủ ty chém giết với Tế Vũ lâu, ngoại trừ vài kẻ xui xẻo tột độ phải bỏ mạng tại chỗ, những người còn lại đều sống sót trở về. Xét về tỷ lệ thương vong, đây tuyệt đối là một trận đại thắng.
Thành quả này có được cũng hoàn toàn nhờ vào đan dược của Mặc Trần.
Nếu thật sự để Mặc Trần bị kẻ khác đào tường mất, đừng nói là đám đồng liêu kia, ngay cả thuộc hạ dưới trướng cũng sẽ khinh thường một gã cấp trên vô dụng như hắn.
Chuyển sang phía nha môn, Trương Học Lâm tay cầm bảng đơn, nụ cười trên mặt rạng rỡ đến mức không sao kìm nén nổi. Mấy trang có in tên Mặc Trần đều bị ông ta lật đi lật lại đến nhăn nhúm cả góc.
Ông ta đã xem không biết bao nhiêu lần, thậm chí có thể nhắm mắt đọc thuộc lòng không sai một chữ.
"Lý Cao Kiệt!" Ông ta vỗ bàn gọi sư gia, "Lại đây, lại đây, ngươi mau giải thích cho ta nghe xem, thế nào gọi là tiềm long bảng hạng mười?!"
"Thế nào, mẹ nó, gọi là mẹ nó tiềm long bảng hạng mười!"
Lý Cao Kiệt trợn trắng mắt: "Chính là tri huyện đại nhân vận trù duy ác, vì quốc cử hiền, điều độ có phương pháp, liệu sự như thần. Đợt công trạng này, ngài chắc chắn sẽ được chia phần rành rành ra đó."
Trương Học Lâm cười ha hả: "Tốt, tốt, tốt! Thế này thì năm nay, năm sau, rồi cả năm sau nữa, khảo bình ít nhất ba năm tới coi như đã vững vàng! Mặc đại sư quả đúng là phúc tinh của ta!"
Nghe những lời này, Lý Cao Kiệt đứng bên cạnh không nhịn được mà liên tục trợn trắng mắt. Hắn nhớ rõ mồn một, sau khi hay tin Cửu Hoa biệt viện bị nổ tung mất ít nhất nửa con phố, thì chính cái lão già này là kẻ chửi đổng to mồm nhất.
"Cho nên, đã có phần công lao này lót đáy rồi, ngài cũng đừng đi làm khó lão Từ nữa. Ngài bắt người ta ghép lại mấy cái đầu đã vỡ nát bét, căn bản là chuyện không thể nào làm được. Tối qua ta còn thấy lão Từ vừa tu rượu vừa khóc bù lu bù loa kia kìa.""Tuyệt đối không được!" Trương Học Lâm giật nảy mình, "Lỡ như mất đầu không xác nhận được danh tính, triều đình không tính công thì làm sao? Nhỡ đâu ta chỉ thiếu đúng một cái đầu đó là được thăng quan thì tính thế nào? Bảo lão Từ mau nghĩ cách đi, nguyệt lệ tháng này ta trả cho y gấp ba... không, gấp năm lần!"
"Tốt nhất là chắp vá lại được cả mấy đống thịt nát bét ở Cửu Hoa biệt viện kia nữa..."
"Đêm nay ngài đừng có ngủ say quá, kiểu gì lão Từ cũng đang tính tháo tung ngài ra để ghép lại một lần đấy."



