Nơi biên giới lãnh địa Phượng tộc, một tên Ưng Vũ vệ đang dốc toàn lực vỗ mạnh đôi cánh sau lưng, điên cuồng tháo chạy.
Kiểu cắm đầu chạy thẳng một mạch không thèm nhìn lại phía sau thế này, ở trên chiến trường chẳng khác nào mời gọi kẻ địch đến lấy mạng mình. Thế nhưng lúc này, tên Ưng Vũ vệ đã chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm nhiều đến vậy.
Vừa rồi, bảy tên đồng đội cố gắng bay vào rừng, định mượn cành lá rậm rạp để che khuất tầm nhìn của kẻ địch. Kết cục, cả bảy người đều bị cánh rừng kia nuốt chửng hoàn toàn, đến nửa điểm tiếng động cũng chẳng thể phát ra.
Giờ đây, trong đầu gã Ưng Vũ vệ này chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất: Chạy trốn.




