Bên trong không gian la bàn, lúc này Tô Tín đã tăng tốc độ dòng thời gian lên gấp năm mươi lần.
Tô Tín khoanh chân ngồi đó, lơ lửng trước mặt hắn là một cuộn tranh cổ xưa. Trên mặt tranh không hề có bất kỳ vật chất nào khác, chỉ có một vầng tàn dương!
Cảnh tượng tựa như mặt trời buổi sớm vừa ló rạng đằng đông, mới nhô lên được một nửa từ phía chân trời đã bị chém đứt ngang.
Tô Tín tập trung tinh thần, nhìn chằm chằm vào vầng tàn dương trong bức họa. Khoảnh khắc tiếp theo, một luồng sức mạnh nóng rực cuồn cuộn quét tới.




