“A!”
Tôn Bá Lan như cá mắc cạn, trợn trừng hai mắt. Nhưng tiếng kêu thảm còn chưa bật ra, miệng hắn vừa hé mở, một miếng thịt đã bị nhét thẳng vào trong.
Miếng thịt ấy chính là thịt trên bàn, bị nhét sâu vào miệng hắn. Máu cùng tiếng rên ú ớ lẫn vào nhau, mơ hồ trào ra. Đừng nói người bên ngoài không nghe thấy, ngay cả Bạc Duyên đứng gần ngay trước mặt, cũng chỉ có thể nhìn vẻ mặt méo mó, đôi mắt mở lớn của hắn mà biết lúc này hắn đau đớn đến mức nào.
“Ư... ư...”




