Văn Tầm Bằng là kẻ thiếu tự tin nhất trong bốn người. Xét về tư lịch, hắn non nhất; xét về công lao, hắn chỉ vừa mới quy thuận, còn chưa có công trạng gì đáng kể; còn về tình cảm cũng vậy, hiện giờ nói chuyện với đại vương, hắn vẫn chưa thật sự tự nhiên, cũng không cho rằng đại vương sẽ có bao nhiêu tình nghĩa với mình.
Mấy điều ấy gộp lại, tất nhiên sẽ ảnh hưởng đến mức độ tín nhiệm mà đại vương dành cho hắn. Hắn không biết đại vương sẽ giao cho mình việc gì, chỉ có thể thấp thỏm chờ đợi.
“Trước đây ta phụ trách việc kinh báo, không biết lần này có còn được phân quản mảng ấy hay không...”
Văn Tầm Bằng thầm nghĩ. Với sự nhạy bén của mình, hắn đã sớm nhìn ra kinh báo quan trọng đến mức nào. Đại vương ắt sẽ dùng người tâm phúc để nắm giữ kinh báo, mà hắn mới chỉ vừa quy thuận, lại chỉ làm được mấy việc nhỏ, đại vương thật sự sẽ để hắn tiếp tục phụ trách kinh báo sao?




