"Trẫm trăm công nghìn việc, giữ cho thiên hạ thái bình. Công lao bực này, lẽ nào vẫn không thể giúp trẫm đắc đạo thành tiên?"
"Yêu quái có thể sống hơn mấy trăm tuổi, thần linh lại càng trường tồn. Trẫm chỉ cần ban xuống một đạo chỉ ý là có thể cho yêu quái thành đạo, bắt thần linh vẫn lạc. Lẽ nào riêng chuyện sinh tử này, trẫm lại không bằng bọn chúng?"
Dù nghĩ thế nào đi chăng nữa, ngồi ở vị trí này, cảm nhận cơ thể đang suy kiệt triệt để, thân là bậc đế vương, thật khó để không hoảng sợ, cũng khó lòng bình thản chấp nhận số mệnh như vậy.
Có điều, trong lòng rối loạn là một chuyện, nhưng nhìn thấy đám người trong điện cũng hoảng hốt theo, Hoàng đế sinh lòng chán ghét, quát thẳng: "Đủ rồi, có gì mà hoảng!"




