Đột nhiên, tiếng cười im bặt, thần sắc Tào Dị Nhan sững sờ.
Cách tâm vụ nổ mười bước, Tô Tử Tịch không mảy may sứt mẻ, chỉ có bộ miện phục trên người là dập dờn như gợn sóng, lay động không ngừng.
Xe ngựa chở đầy thuốc nổ nổ tung, nhưng dường như hắn đã cảnh giác từ trước, vậy mà chẳng hề hấn gì.
"Ngươi còn thủ đoạn gì nữa không?" Tô Tử Tịch mỉm cười, nhưng trong lòng lại thầm giật mình.




