"Vô ưu cái gì, hừ, trẫm sắp bị chọc tức chết rồi!" Lão hoàng đế hừ lạnh một tiếng, nhưng thần sắc đã dịu đi đôi chút. Cục diện này nhìn có vẻ nguy cấp, nhưng thực chất một khi vòng vây khép lại, tên nghịch tử cỏn con kia chẳng đáng để bận tâm.
"Đô thủy ty không lệnh?"
Lão hoàng đế ngẫm nghĩ, dần dần nhớ mang máng.
"Là người của Phan thị được Thân tướng triều trước trọng dụng đó sao?"




