"..."
Tô Tử Tịch nhìn sang Chu Dao, thấy sắc mặt nàng đầy vẻ nhẫn nhịn, ngón tay khẽ run rẩy, tức khắc hiểu ra. Tuy nàng vẫn đang cố nén, nhưng hiển nhiên đã sắp không chịu đựng nổi nữa.
Sự thật quả đúng là vậy, trơ mắt nhìn thủy khí dung nhập ngày càng nhiều, các thủy thần vẫn tiếp tục làm phép, tay áo Chu Dao tung bay phấp phới. Đây chẳng phải do gió thổi, mà là bản thân nàng sắp không áp chế nổi sức mạnh nữa rồi.
Thế nhưng thân hình nàng vừa khẽ động, không biết nghĩ đến điều gì lại đột ngột dừng bước, chỉ chằm chằm nhìn về phía xa, cười lạnh: "Tốt, tốt lắm!"




