"Lạ thật, sao hoàng thượng lại giao cho ta sai sự này nhỉ?"
Mã Thuận Đức bước ra khỏi đại điện, mấy cung nữ nhìn thấy vội vàng khom người hành lễ. Hắn chẳng buồn gật đầu, cứ thế đi thẳng một mạch. Vẻ mặt hắn tuy bình tĩnh, nhưng trong lòng lại như có móng mèo cào, thực sự vừa tò mò vừa bất an.
Ban đầu, khi được hoàng thượng triệu kiến, trong lòng hắn còn có chút đắc ý, đặc biệt là lúc nhìn thấy Triệu Thất Phu.
Lão ta có trở về thì đã sao, bản thân hắn vẫn là người được hoàng thượng tin tưởng và trọng dụng nhất.




