Văn Tầm Bằng đưa mắt nhìn, chỉ thấy mấy tên gia bộc đang quét dọn, bốn gã thị vệ tay tì chuôi đao, tuần tra dọc theo chân tường vô cùng nghiêm ngặt, trong khí lạnh thấu xương còn mang theo vẻ túc sát.
Tuy mang tiếng là tư ngục, nhưng nơi này lại khác xa với ấn tượng của hắn. Tư ngục ở đây chỉ là một viện tử, tính cả nhà chính lẫn sương phòng cũng chừng mười mấy gian, phòng ốc đều không lớn. Điểm khác biệt duy nhất so với những viện tử thông thường là tường bao bốn phía đều được xây bằng gạch xanh mài nhẵn, cao gấp đôi và dày gấp đôi bình thường.
Văn Tầm Bằng cứ ngỡ nơi này ít nhất cũng phải giam giữ mấy chục người, nhưng khi Dã đạo nhân dẫn hắn bước vào trong, đi dọc qua từng gian phòng mới phát hiện phần lớn đều bỏ trống, chẳng có mấy người!




