Thục Vương lại nghe Lưu Đạt Nãi từ tốn nói: "Đại vương, giết một kẻ hèn mọn như ta đương nhiên dễ dàng, nhưng... đại vương có muốn không? Có cam lòng không?"
Thục Vương cười khẩy: "Ngươi đã là tiểu nhân, vậy hãy bảo đại nhân nhà ngươi đến đây mà đàm phán."
Vị đại nhân mà hắn nhắc đến, đương nhiên chính là Tào Dị Nhan.
Lưu Đạt Nãi nghiêm mặt, lại chắp tay vái chào: "Vương phủ là long đàm hổ huyệt, đại nhân quả thực không dám đến... nhưng ngài ấy cử tiểu nhân tới đây, cũng là để thể hiện thành ý."




