Hoàng đế im lặng một lúc lâu, chỉ chậm rãi bước đến bậu cửa, mím môi nhìn trời.
Lúc này, những giọt mưa buốt giá đã hoàn toàn hóa thành tuyết. Từng bông tuyết nương theo cơn gió chầm chậm rơi xuống, dần nhuộm trắng cả một khoảng sân.
"Trắng xóa một mảng, thật thanh sạch." Trong lòng Hoàng đế vốn đang mịt mờ hỗn loạn, bỗng chốc lại trở nên tĩnh lặng. Ngài đã có quyết định, xoay người lại.
"Truyền chỉ!"




