Mã Thuận Đức thấy lòng lạnh đi quá nửa, thần sắc phức tạp liếc vào trong một cái rồi nói với Từ Ứng Tiết: “Chuyện này hệ trọng vô cùng, ngươi theo ta vào cung một chuyến.”
Từ Ứng Tiết đầy bụng đắng chát, nhưng chuyện lớn đến mức này, một khi Hoàng đế nghe được, ắt sẽ còn tra hỏi, hắn cũng chỉ đành sa sầm mặt mày mà gật đầu.
Ngay sau đó, hắn theo Mã Thuận Đức ra khỏi Tề Vương phủ. Một tiểu thái giám mời hai người lên xe ngựa, Mã Thuận Đức bước lên trước, thấy Từ Ứng Tiết còn chần chừ thì mất kiên nhẫn quát: “Đến nước này rồi, ngươi còn bày đặt giữ lễ gì nữa, mau lên xe.”
Từ Ứng Tiết đành bước vào. Bên trong xe rất rộng, chia làm chỗ ngồi trước sau, hắn chỉ đành ngồi xuống. Xe ngựa khẽ rung lên rồi lặng lẽ lăn bánh đi.




