Ngay khoảnh khắc Trương Ngạn thốt lên câu đó, Sài Tấn Cương đã lùi một bước, đẩy hắn sang phía gần tiểu hoa viên ở trung tâm, rồi lập tức xoay người bịt miệng hắn lại, đoạn nhìn sang mấy người còn lại.
Hành lang thoáng chốc im phăng phắc, đến cả tiếng côn trùng cũng biến mất.
Sài Tấn Cương hạ thấp luồng sáng từ đèn pin, đảo mắt nhìn quanh một vòng rồi hạ giọng hỏi: “Hay là đi một vòng xem thử?”
“Lớp da mặt này... chẳng lẽ chính là thứ treo trên tường ảnh ở đại sảnh ngoài cửa sao?” Trương Ngạn tuy bị Sài Tấn Cương bịt miệng, nhưng vẫn cố gắng phát ra âm thanh, “Rốt cuộc là chuyện gì? Vì sao lại bị nhốt trong lớp học? Chúng ta có nên vào không?”




