Trên đỉnh đầu vọng xuống một âm thanh tựa như tiếng ai than khóc, nhưng Lâm Thâm không nghe rõ được. Sau khi bị nước biển cùng bầu không khí chung quanh bóp méo, thanh âm ấy càng trở nên quỷ dị và bi thương.
Trong âm thanh đó không có lời nói nào, nhưng dường như lại chất chứa biết bao nỗi niềm không nơi giãi bày.
Những cánh tay tượng đồng vẫn luôn bám theo phía sau hắn cũng chẳng biết đã biến mất từ lúc nào. Hoặc giả nơi này sâu đến mức ngay cả chúng cũng không vươn tới được. Nếu không, đã có thể chạm vào hắn, cớ gì chúng không kéo hắn từ đáy biển trở lại mặt biển?
Hai chân Lâm Thâm khẽ chạm đất, những hạt bụi li ti màu xám trắng quanh đó lập tức tung bay. Chúng lặng lẽ phiêu đãng trong làn nước, không giống như nghênh đón, nhưng cũng chẳng hề khước từ sự xuất hiện của hắn.




