Vừa bước qua khúc ngoặt cuối cùng của cầu thang, quả nhiên những người khác đã sớm tề tựu dưới đại sảnh trạm xá, kẻ đứng người ngồi. Giống hệt như đêm qua khi mới đặt chân đến nơi này, vị trí quầy tiếp tân vẫn trống không, tựa như chưa từng có ai xuất hiện.
Nhìn thấy Tôn Tự Trung và Lâm Thâm từ trên lầu bước xuống, vẻ mặt vốn đang căng cứng của Tống Linh Phàm chợt giãn ra đôi chút. Nàng khẽ thở phào một hơi, buông thõng hai tay đang khoanh trước ngực, bước tới vài bước về phía cầu thang.
Viên Bách xuống lầu trước hai người họ, lúc này vẫn ngồi ở vị trí cũ, lưng tựa vào ghế sô pha, ngẩng đầu nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Lâm Thâm nhanh chóng đảo mắt nhìn quanh một vòng, lại quan sát thần sắc của Dương Nhân Chân cùng những người khác. Có vẻ như sau khi xuống lầu, Viên Bách vẫn chưa kể cho ai nghe chuyện Tôn Tự Trung nhìn thấy con mắt trong tủ quần áo đêm qua, bằng không thái độ của mọi người đã chẳng bình tĩnh như hiện tại.




