Lâm Thâm lặng lẽ đứng dậy, xỏ giày vào.
Hắn tập trung thính giác cao độ, cố gắng dỏng tai nghe ngóng từng tiếng động nhỏ nhặt nhất phát ra từ trạm xá, đoạn ngước mắt chạm phải ánh nhìn của Điền Tùng Kiệt, trầm giọng hỏi: "Ngươi thấy có giống không?"
Điền Tùng Kiệt chớp mắt mấy cái, hiểu rõ Lâm Thâm đang hỏi chuyện gì bèn lắc đầu đáp: "Ta cảm thấy không giống lắm. Những kẻ trước đó dưới lầu không hề bộc lộ tính công kích rõ rệt, trông giống như những con rối vô tri vô giác hơn, còn bây giờ... thì khác rồi."




