Lâm Thâm biết phải dùng ngôn từ nào để diễn tả cho chính xác đây?
Chính hắn cũng không rõ. Thứ gần trong gang tấc lại là một bức thạch tượng chẳng lớn hơn hắn là bao, mà những sợi xích sắt trước đó hắn cứ ngỡ được treo trên tường, thực chất lại quấn chặt lấy thạch tượng này.
Thạch tượng không hề trang nghiêm ngồi khoanh chân như những pho tượng Phật, tượng thần thường thấy, cũng chẳng cố định ở bất kỳ tư thế nào khác. Ngược lại, nó giống như một kẻ tù đày bất lực, khẽ cúi đầu, rũ rượi ngồi đó.
Thế nhưng, những điều này thực ra không phải quan trọng nhất. Dù sao ở Thế giới sau cánh cửa, hắn cũng từng chứng kiến vô số thứ kỳ quái rồi, nếu chỉ là một bức thạch tượng thì chẳng có gì đáng để kinh ngạc.




