Nghe Lâm Thâm nói xong, vẻ mặt Kỳ Thư Yến trông có chút kỳ lạ.
Hắn ghé sát lại gần ngón tay Lâm Thâm, tỉ mỉ quan sát hai ba lượt, sau đó mới vươn tay quẹt nhanh một đường xuống sàn nhà bên dưới cánh cửa gỗ.
Cả hai cùng giơ ngón tay lên, không nói một lời, nhưng ánh mắt nhìn nhau cho thấy họ đều đã nhận ra điều gì đó, tuy không nói ra nhưng trong lòng tự hiểu.
“Sao lại thế này?” Kỳ Thư Yến liên tục vê nhẹ ngón trỏ và ngón cái, cho đến khi đầu ngón tay không còn cảm nhận được sự thô ráp của lớp bụi bặm.




