[Dịch] Nhà Mạo Hiểm Dưới Cống Ngầm

/

Chương 239: Dò đường và hiện trạng của vương quốc Flame

Chương 239: Dò đường và hiện trạng của vương quốc Flame

[Dịch] Nhà Mạo Hiểm Dưới Cống Ngầm

Nhất Bối Tử Tiểu Thuyết Gia

8.143 chữ

16-07-2026

"Bọn tôi xuất phát trước đây."

"Yên tâm đi, giờ bọn tôi qua đó cũng chỉ để dò đường thôi, hễ thấy tình hình không ổn là quay đầu chạy ngay."

"Tôi sẽ duy trì chia sẻ thiên phú nhật thực. Ở một nơi đang bị biển lửa nhấn chìm như vương quốc Flame, uy lực của thiên phú này sẽ còn mạnh hơn bình thường."

Trước lúc lên đường, Louis tạm biệt những người đồng đội đang lo lắng cho mình, còn Erishel thì dặn dò Andora vài điều cần lưu ý sau khi cô rời đi.

Vì thời gian gấp rút, Erishel đành để dành kỹ năng thiên phú mới nhận được, đợi đi trên đường rồi mới xem kỹ.

Chào hỏi xong xuôi, hai người rời khỏi hầm ngục, đi lên mặt đất.

Chẳng thấy Louis làm gì, hai chân hắn đã từ từ rời khỏi mặt đất, lơ lửng giữa không trung.

Hắn quay đầu nhìn Erishel đang mang vẻ mặt hơi phức tạp, hỏi:

"Chúng ta sẽ bay qua đó, cô có khắc phục được chứng sợ độ cao không đấy?"

Erishel: "...Tôi không có sợ độ cao."

Louis cạn lời cười cười, không thèm vạch trần chút bướng bỉnh cuối cùng của thiếu nữ tóc bạc. Hắn nghĩ ngợi một lát rồi lấy từ trong túi đồ ra một cái lồng chụp thủy tinh cỡ cái cốc uống nước.

Đây chính là món bán thần khí mà quốc vương Loselan từng dùng để chặn đòn tấn công của Gales và bắt giữ Erishel hôm nọ.

Theo cách gọi của vương thất Loselan, cái lồng chụp này tên là Không Tinh Bát, có khả năng phóng to thu nhỏ tùy ý.

Kích thước tối đa của nó có thể bao phủ cả một thành phố lớn hàng triệu dân. Sinh vật bị nhốt bên trong dù có tấn công thế nào đi nữa, chỉ cần uy lực không vượt quá giới hạn chịu đựng của Không Tinh Bát thì tuyệt đối không thể phá vỡ được.

Tất nhiên, Không Tinh Bát cũng có thể dùng để nhốt một kẻ địch duy nhất. Trong trường hợp này, phần đáy của nó sẽ bị bịt kín hoàn toàn.

Nếu không nắm giữ thần tính tấn công mạnh mẽ hoặc sở hữu sức mạnh tiệm cận bán thần thì đừng hòng thoát ra ngoài.

Có thể nói, đây là một món bán thần khí nhốt địch cực kỳ mạnh mẽ.

Khuyết điểm duy nhất của nó là không thể cất vào túi phép thuật, chỉ có thể bỏ vào túi đồ mang theo bên người.

Tương tự, món bán ma khí hình đầu lâu thu được từ tay Ma tộc lúc này cũng đang nằm trong túi đồ của Louis.

Louis nâng Không Tinh Bát lên, vô cùng nghiêm túc nói với Erishel:

"Nếu không muốn tự bay, cô có thể chui vào đây trước, tôi sẽ xách cô theo."

"Tôi biết cô đang cần một căn phòng tối yên tĩnh để tiêu hóa những sức mạnh mới nhận được sau khi chuyển chức, thế nên tôi sẽ trùm một tấm vải đen bên ngoài Không Tinh Bát, như vậy cô sẽ không nhìn thấy gì bên ngoài nữa."

Erishel: "..."

Cô cứ có cảm giác Louis đang định xách mình đi dạo như xách lồng chim vậy.

Nhưng đây quả thực là một cách hay. Erishel cố nhấn mạnh lại lần nữa rằng mình không hề sợ độ cao, mà chỉ là cần nhanh chóng thích nghi với sức mạnh vừa tăng vọt, sau đó ngoan ngoãn chui tọt vào trong lồng thủy tinh.

Louis làm đúng như lời hứa, kiếm một tấm vải đen trùm lên, sau đó lấy hai sợi dây thừng buộc Không Tinh Bát lại, cứ thế xách thiếu nữ tóc bạc bay về hướng vương quốc Flame y hệt như đang xách lồng chim.

Vương quốc Forest và vương quốc Flame không giáp ranh với nhau, muốn đến đó thì phải băng qua vương quốc Leonis.

Nhìn trên bản đồ, toàn bộ lãnh thổ của năm vương quốc lớn thuộc nhân loại trông giống như một miếng ngọc bội hình tròn không đều bị khuyết một góc. Nằm ở giữa vòng ngọc chính là quốc gia đứng đầu năm nước: Quốc gia Áo Thuật - vương quốc Arcanist.

Bốn quốc gia còn lại bao quanh vương quốc Arcanist, tính từ trái qua phải lần lượt là Loselan, Forest, Leonis và Flame.Đáng lẽ ra vương quốc Loselan và vương quốc Flame phải giáp ranh với nhau, nhưng xen giữa biên giới hai nước lại là một vịnh biển khổng lồ, khiến hai quốc gia đành phải ngăn cách nhau bởi biển cả.

Do đó, vương quốc Forest và vương quốc Leonis là quốc gia nằm sâu trong đất liền, còn ba nước kia đều giáp biển.

Giờ đây, chính vịnh biển khổng lồ này đã cứu vương quốc Loselan một mạng, giúp nơi này tạm thời thoát khỏi sự tàn phá của thần hỏa.

Louis bay với tốc độ âm thanh chừng một tiếng rưỡi, băng qua vùng lãnh thổ rộng lớn của vương quốc Leonis.

Khi còn cách vương quốc Flame khoảng năm trăm cây số, hắn đã nhìn thấy hậu quả từ việc hỏa thần ngã xuống.

Những biển lửa bốc cao tận trời xanh, tỏa ra nhiệt độ kinh hồn đang càn quét khắp mặt đất. Đây đều là thần hỏa rơi xuống từ thần quốc, cùng với những ngọn lửa sinh ra từ nó.

Chúng như thể có ý thức riêng, hóa thành những con rắn lửa dài hàng cây số, nuốt chửng mọi thứ xung quanh.

Bầu trời phía xa đỏ rực, khoảng cách giữa trời và đất dường như bị kéo lại cực gần, cứ như thể trời đang sập xuống vậy.

Dù hỏa thần đã ngã xuống hơn hai tiếng, trên không trung thỉnh thoảng vẫn có những vệt sao băng đỏ rực lao vút xuống.

Những vệt sao băng đó có kích thước khổng lồ, hình thù méo mó kỳ dị, trông giống như tàn tích của một công trình kiến trúc vĩ đại nào đó.

Rõ ràng, chúng chính là mảnh vỡ của thần quốc.

Mỗi mảnh vỡ nện xuống đất đều tạo ra những tiếng nổ vang trời, đồng thời sinh ra vô số con rắn lửa mới.

Dù còn cách xa cả trăm cây số, Louis vẫn cảm nhận được luồng hơi nóng hầm hập ập vào mặt, tai cũng ù đi vì chấn động.

Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là cảnh tượng của ngày tận thế.

Thần hỏa diệt thế.

Trong đầu Louis chợt lóe lên bốn chữ này.

Dù đã sở hữu sức mạnh gần như vô địch ở thế giới thực, nhưng khi đối mặt với cảnh tượng này, Louis vẫn không khỏi ớn lạnh.

Đây mới chỉ là vài ngọn lửa rơi rớt ngẫu nhiên từ thần quốc xuống, vậy mà uy lực của chúng đã vượt xa phép thuật nguyên tố mạnh nhất của đại đa số pháp sư cấp bốn.

Ngay cả hắn cũng chẳng nghĩ ra cách nào để ngăn chặn thần hỏa lan rộng.

"Bên ngoài xảy ra chuyện gì thế Louis? Cho tôi xem với."

Giọng của Erishel vang lên từ bên dưới tấm vải đen.

Louis hé một góc vải, thiếu nữ tóc bạc liền áp khuôn mặt thanh tú sát vào lồng chụp thủy tinh nhìn ra ngoài.

Cô cố gắng không nhìn xuống đất, đôi mắt xanh lam chăm chú quan sát bầu trời đỏ rực phía xa.

Nhìn một lúc lâu, Erishel mới lên tiếng phân tích:

"Tôi đoán phần lõi của thần quốc vẫn chưa thực sự rơi xuống. Từ nãy đến giờ, mấy thứ rớt xuống đây chắc chỉ là chút mảnh vụn rìa ngoài mà thôi."

Louis thoáng ngẩn người, sau đó trong lòng không khỏi giật mình.

Nếu đây chỉ là mảnh vụn, vậy thì bản thể thần quốc còn khổng lồ đến mức nào nữa?

Không đợi Louis cất lời, Erishel đã tự giải đáp:

"Tôi từng đọc trong thư tịch gia tộc, thần quốc của chủ thần nằm ngoài thế giới thực, là một thiên đường đúng nghĩa."

"Chỉ những tín đồ ngoan đạo nhất mới được bước vào thần quốc. Nơi đó có các bán thần hùng mạnh sinh sống, cùng với các tòng thần đóng vai trò là người hầu và trợ thủ cho chủ thần."

"Quy mô mỗi một thần quốc của chủ thần đều không thua kém gì một quốc gia ở thế giới thực. Nếu phần chính của thần quốc hoàn toàn rơi xuống, về mặt lý thuyết, nó sẽ đè bẹp và bao phủ trọn vẹn cả một vương quốc của nhân loại."

"So với viễn cảnh đó, mấy viên thiên thạch trước mắt này chỉ là trò trẻ con thôi."

Nghe vậy, Louis không khỏi tặc lưỡi kinh ngạc.Hắn nhìn lồng thủy tinh bên cạnh, bất giác tự hỏi: nếu dùng món bán thần khí này để cứu người, liệu có kịp sơ tán toàn bộ dân thường trong phạm vi ảnh hưởng không?

Món bán thần khí này dùng để cứu người thì không thể hợp lý hơn, chỉ một lần là chứa được cả một thành phố người.

Mức độ phù hợp hoàn hảo này thậm chí còn khiến Louis nảy sinh nghi ngờ, liệu việc hắn có được món bán thần khí này có phải do một bàn tay vô hình nào đó cố tình sắp đặt hay không.

Chẳng hạn như, một vị dũng giả bán thần nào đó không đành lòng nhìn toàn bộ người dân vương quốc Flame phải bỏ mạng.

Dường như nhìn thấu suy nghĩ của Louis, Erishel lên tiếng:

"Chắc chúng ta vẫn còn thời gian."

"Một thần quốc khổng lồ như vậy, cho dù mất đi chủ nhân thì cũng đâu thể nói rơi là rơi ngay được."

"Có khi phải vài ngày, thậm chí một tháng nữa nó mới sụp đổ hoàn toàn. Trong khoảng thời gian này, chỉ cần không có kẻ địch nào ngáng đường, chúng ta sẽ có cơ hội cứu được phần lớn những người sống sót ở vương quốc Flame."

Louis gật đầu, lặng lẽ tăng tốc.

Dù hắn đã quyết định cứu người, nhưng nói một câu phũ phàng thì, trước thảm họa nhường này, số dân thường sống sót ở vương quốc Flame e rằng chẳng còn nổi một nửa so với ban đầu.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!