Đỗ Diên day day mi tâm, nhìn thiếu hiệp trẻ tuổi trước mặt, hết sức bất đắc dĩ nói: “Này, ngươi chắc chắn nhầm rồi, ta là người sống sờ sờ đàng hoàng. Tuy lời ngươi nói cũng có vài phần hợp lý, nhưng giữa chốn hoang sơn dã lĩnh này, chẳng phải cũng có mỗi ngươi đứng đây đó sao?”
Đối phương cười lạnh một tiếng, giọng điệu đầy chắc chắn: “Nơi này cách huyện thành gần nhất những một trăm hai mươi dặm, ngoài hạng người tầm tiên vấn đạo như ta ra, ai lại rảnh rỗi chạy đến đây? Vậy nên, ngươi nhất định là yêu nghiệt!”
Ồ, hóa ra còn là kẻ tầm tiên vấn đạo. Chỉ tiếc ngươi đâu phải khỉ, mà ta cũng chẳng ở Tà Nguyệt Tam Tinh Động...
Trong lòng buồn cười một trận, Đỗ Diên lại càng thấy thú vị, bèn chỉ vào mình nói: “Có khi nào... tiên nhân ngươi muốn tìm chính là ta không?”




