Trong điện, ánh nến lúc tỏ lúc mờ, bóng sáng lay lắt giữa những hàng cột trụ.
Phạm Phùng cứ ngồi lặng trong bóng tối như thế, bàn tay khô gầy đặt trên án, đầu ngón tay khẽ co lại.
Đôi mắt mù lòa kia vô thần hướng về phía trước, nhưng tư thế của hắn lại như đang chờ đợi một điều gì đó nhất định sẽ tới.
Thời gian trôi qua từng chút một.




