Tiếng quát ấy vang lên, như sét đánh nổ ầm bên tai.
Toàn thân Bạch Triển run mạnh, một luồng khí lạnh từ xương cụt xông thẳng lên thiên linh cái!
Âm thanh đó quá đỗi quen thuộc, mà cũng quá đỗi xa lạ — quen là giọng Di Châu, lạ là vẻ non trẻ trong giọng nói ấy.
Một cảm giác hoang đường khó lòng diễn tả lập tức tràn ngập lòng hắn.




