Cành khô tựa như một kẻ phàm ăn, điên cuồng thôn phệ lớp sương xám mênh mông vô tận.
Có điều, muốn thôn phệ sạch sẽ toàn bộ chỗ sương xám này thì chẳng biết đến năm nào tháng nào, bởi diện tích của chúng trải rộng dọc ngang hàng ngàn dặm.
Chỉ với chút năng lực thôn phệ ấy của cành khô, cho dù có mất cả trăm năm cũng nuốt không xuể.
Nhưng điều này đã hoàn toàn xác thực suy đoán điên rồ của Lục Thanh Hòa: Lớp sương xám này vậy mà lại là dị tượng của một gốc linh dược, hoặc cũng có thể là một loại thủ đoạn tự bảo vệ mình.




