[Dịch] Nghề Nghiệp Của Ta Quá Có Cá Tính

/

Chương 97: Một người lòng mang chính nghĩa (2)

Chương 97: Một người lòng mang chính nghĩa (2)

[Dịch] Nghề Nghiệp Của Ta Quá Có Cá Tính

Đoàn Hựu Viên

6.467 chữ

15-03-2026

“Nghe rõ chưa!”

Không thấy Giang Hạc đáp lời, giọng Giang Vinh bất giác cao hơn mấy phần.

“Vâng... vâng...” Giang Hạc theo bản năng đáp lại, đưa tay sờ lên gò má, chỉ cảm thấy dường như vẫn còn âm ỉ đau.

.........

Phong ba bên ngoài, đã không còn lan tới Tô Thần, vị thẩm phán trưởng cao đồ này nữa.

Bước ra khỏi trọng lực thất, Tô Thần khẽ thở dốc, thuận tay cầm lấy một ống dược tề màu xanh trên bàn, ngửa đầu uống cạn.

Đây là dịch dinh dưỡng nhị giai được cô đặc từ huyết nhục biến dị chủng, đủ để cung cấp dưỡng chất cần thiết cho chức nghiệp giả nhị giai hoạt động suốt mấy ngày.

Còn trước kia, hắn vẫn phải uống dịch dinh dưỡng phổ thông, mỗi ngày đều phải nốc vài bình.

“Lão Viên nhìn thì có vẻ lỗ mãng, nhưng thủ đoạn cũng chẳng ít...” Tô Thần thầm nghĩ. Quá trình chuyển giao từ Trương Hồng Ba sang Viên Thần Dương diễn ra cực kỳ êm thấm, cho đến lúc này vẫn chưa xuất hiện bất kỳ biến cố nào.

Đi vào phòng tắm, dòng nước men theo những đường cơ bắp rắn chắc mà trượt xuống. Tô Thần âm thầm trầm ngâm: “Thứ kia cuối cùng cũng dừng lại rồi, đã ở yên một chỗ quá nửa ngày. Xem vị trí thì nằm trong lưu dân khu, bất kể thế nào cũng phải nhổ bỏ mối họa ngầm này.”

“Cứ trực tiếp đi tìm Lão Hạ thôi. Lần trước chắc hắn cũng đã đoán ra rồi, nếu lại tìm người khác, chẳng khác nào tỏ rõ ta không tin hắn. Có điều... vẫn phải lựa lời đôi chút.”Tắm rửa xong xuôi, Tô Thần lại ngồi xuống trước bàn, tự tay viết một bức thư.

Đi thang máy lên tầng trên cùng, rồi men theo cầu thang tới sân thượng, hắn vừa ngẩng đầu đã thấy một lão nhân lưng còng đứng nơi mép ngoài.

"Lão sư... lúc không có việc gì, người vẫn đứng ở đây sao?" Tô Thần bước tới, cất giọng hỏi han.

"Chỉ có vạn nhà đèn này mới khiến ta bình tâm đôi chút." Giọng Hạ Hàn Thạch vẫn lạnh nhạt, ánh mắt buông xuống biển đèn phía dưới, "Tìm ta có việc gì?"

"Lão sư, đêm qua bỗng có người nhét một bức thư qua khe cửa, ta không dám chắc nên mới mang tới." Tô Thần đưa lá thư trong tay ra.

"Ồ?" Hạ Hàn Thạch thoáng hứng thú. Không thấy lão có động tác gì, tờ giấy trong tay Tô Thần đã biến mất.

"Kẻ nào lại có thể viết ra thứ chữ xấu đến mức này?" Hạ Hàn Thạch chê bai.

Tô Thần cạn lời trong bụng. Ánh mắt lão Hạ vẫn lướt qua từng dòng chữ, sắc mặt dần trở nên nghiêm trọng.

"...Phát hiện tại lưu dân quản lý cục, tây thành phân cục, cách khoảng hai ngàn mét về phía đông, có dấu vết Quỷ Thần hoạt động..."

Đọc đến cuối, khóe miệng Hạ Hàn Thạch khẽ giật, "Ký tên -- người mang chính nghĩa."

"Lần trước, cũng là người mang chính nghĩa này đưa tin cho tên tiểu tử béo kia, phải không?" Hạ Hàn Thạch thản nhiên nói.

"Chắc là vậy." Tô Thần cúi đầu đáp.

"Ngươi nói xem, ta có nên tin hắn không?" Hạ Hàn Thạch hỏi ngược lại.

Tô Thần hơi chần chừ: "Có lẽ vẫn có thể tin."

Hạ Hàn Thạch cau chặt mày: "Đã mang chính nghĩa, vì sao còn phải lén lén lút lút?"

Tô Thần khẽ thở dài: "Có lẽ hắn có nỗi khổ khó nói. Dù sao cũng chỉ là đi một chuyến, biết đâu lại giống lần trước, có thêm phát hiện ngoài ý muốn."

"Tọa độ lại chuẩn xác đến vậy, hắn và Quỷ Thần hẳn không có liên hệ gì chứ?" Hạ Hàn Thạch nhìn về nơi xa, "Điều ta nói không chỉ riêng Hắc Đà..."

"Ta cảm thấy chắc là không." Tô Thần đáp.

Viết lá thư này ra, không phải Tô Thần cố ý làm bộ huyền hư.

Dù hai người đều ngầm hiểu trong lòng, nhưng rốt cuộc vẫn còn cách một tầng. Chỉ cần Hạ Hàn Thạch không định ép hỏi thẳng, hắn vẫn có thể giả vờ như không biết gì.

Mà theo chút hiểu biết hiện giờ của hắn về lão Hạ, bản thân hắn cũng xem như đã nửa thật nửa giả mà thẳng thắn, hơn nữa hắn còn giết quỷ thần tín đồ, đối phương đại khái sẽ không truy đến cùng.

"Ha..." Hạ Hàn Thạch trầm mặc hồi lâu, đột nhiên nở ra một nụ cười cực kỳ khó coi, từ cổ họng bật lên tiếng cười khàn khàn như quạ kêu.

"Hạ... lão?"

Đúng lúc ấy, Dương Ngạn vội vã chạy tới. Vừa thấy nụ cười khó coi kia của Hạ Hàn Thạch, hắn liền sinh ra một cảm giác là lạ.

Lần trước thấy Hạ lão cười, ừm... hình như chưa từng thấy bao giờ.

Tô Thần này lại được Hạ lão coi trọng đến thế sao?

"Có chuyện gì?" Sắc mặt Hạ Hàn Thạch lập tức trầm xuống.

Trong lòng Dương Ngạn run lên, vội nói: "Là thế này, các thành trì khác đã gửi thư hồi đáp, nói sẽ mau chóng phái người tới, chỉ là vẫn phải chờ thêm vài ngày."

Chuyện điều người, lão Hạ rốt cuộc vẫn làm. Dù sao lần trước đã để đối phương chạy thoát, đến giờ vẫn chưa tìm ra tung tích.

"Không cần nữa." Hạ Hàn Thạch lắc đầu, tờ giấy trong tay chớp mắt vỡ thành bụi phấn, "Thông báo cho Viên Thần Dương, Trương Hồng Ba và Cốc Băng, theo ta đi một chuyến."

"Đi đâu?" Dương Ngạn không nhịn được buột miệng hỏi, rồi lập tức giật mình, vội sửa lời: "Ta đi triệu tập nhân thủ ngay."

"Người nhất định phải cẩn thận." Thực ra Tô Thần rất muốn nói, lần này nhất định phải dốc toàn lực, đừng để đối phương chạy mất nữa. Nếu còn có lần sau, hắn thật sự không dám trực tiếp khóa chặt vị trí của đối phương nữa.“Biết rồi.” Hạ Hàn Thạch liếc xéo hắn một cái. Lần trước lão chưa kịp chuẩn bị, ai mà ngờ đột nhiên lại lòi ra một pho Hắc Đà tượng.

Nhưng lần này, lão nhất định sẽ dốc toàn lực!

.........

“...Chỉ cần chờ thêm một ngày nữa...”

Trong lưu dân khu, tại một nơi hẻo lánh gần sát tường thành, sương mù mờ mịt lan tràn, đến cả lều trại của lưu dân quanh đó cũng thưa thớt vô cùng.

Tế tự ngồi xếp bằng trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch, Hắc Đà tượng lơ lửng phía sau lưng hắn.

Chỉ khi nhìn từ phía sau mới phát hiện, trên lưng hắn lại nứt toác ra một vết rách lớn, pho tượng kia đang không ngừng hút từng giọt hắc huyết từ cơ thể hắn.

Bên dưới Hắc Đà tượng, từng đạo hoa văn đen như chất lỏng lan ra, cắm thẳng xuống lòng đất.

“Một Nam Phong thành cỏn con mà cũng ép ta tới nước này. Đợi Thánh chủ giáng lâm, tất cả các ngươi đều sẽ trở thành huyết thực trong bụng ngài! Còn Hạ Hàn Thạch, lão già khốn kiếp ấy, ta tuyệt đối không tha!”

Trên mặt tế tự dâng lên vẻ oán độc, nhưng rất nhanh lại chuyển thành lo lắng: “Thế nhưng Thánh chủ đã đích thân hạ dụ, lệnh cho ta tìm kiếm mỹ vị linh hồn, đến nay vẫn chưa có chút manh mối nào.”

“Viên Thần Dương mà Chu Hiển nhắc tới, khả năng rất thấp. Nếu ‘mỹ vị linh hồn’ kia đã rời khỏi Nam Phong, e rằng ta cũng chỉ có thể về trong vòng tay của Thánh chủ.”

“Ta có dâng thân cho Thánh chủ cũng chẳng hề gì, nhưng nếu không thể khiến Thánh chủ toại nguyện, đó mới là tội lỗi của ta. Chỉ mong hắn vẫn còn ở Nam Phong thành!”

“Tế tự!” Chu Hiển đầu bù tóc rối lao vào, trên mặt là vẻ cuồng hỉ không sao nén nổi, “Tìm thấy rồi, tìm thấy rồi!”

“Ta đã tìm được mỹ vị linh hồn đó rồi!”

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!