[Dịch] Nghề Nghiệp Của Ta Quá Có Cá Tính

/

Chương 86: Hạ Hàn Thạch tới cửa -

Chương 86: Hạ Hàn Thạch tới cửa -

[Dịch] Nghề Nghiệp Của Ta Quá Có Cá Tính

Đoàn Hựu Viên

8.199 chữ

15-03-2026

“Chuyện này không thể kéo dài quá lâu, chậm một ngày là thêm một ngày biến số. Ai mà biết thứ đó có uy năng lớn đến mức nào, nhất định phải để cấp trên biết càng sớm càng tốt.”

Trong lòng Tô Thần thầm tính toán, nhưng người đã bước vào trọng lực thất, ngửa đầu uống hai ngụm dược tề, bày thế đứng tấn. Quanh cơ thể hắn, từng luồng cuồng phong cuộn trào, len lỏi qua tứ chi bách hài.

Cảm giác như dao cùn róc thịt, cơ bắp không ngừng giật lên, từng cơn đau nhức ập tới.

Tô Thần đã sớm quen với chuyện đó, nhưng hôm nay, hắn còn chưa rèn luyện được bao lâu thì động tác bỗng khựng lại, hai mắt chợt mở ra.

Trong tinh thần cảm tri, có hai kẻ khí tức sinh mệnh khá mạnh đã tiến vào phạm vi mười mét quanh hắn.

“Một tên bên trái, một tên bên phải, lén lén lút lút... nhưng chỉ là chức nghiệp giả nhị giai, không phải Chu Hiển.” Tô Thần thu thế, nhanh chóng lấy ra một ống dược tề dinh dưỡng nhét vào miệng.

Từ khi tới đây, hắn chưa bao giờ ép mình luyện đến mức kiệt sức, lòng cảnh giác luôn cực cao, hôm nay quả nhiên đã phát huy tác dụng.

“Trương Hằng Vũ mới rời đi thôi...” Trong mắt Tô Thần lóe lên một tia lạnh lẽo rồi vụt tắt. Lặng yên không một tiếng động, thanh sắc lân giáp hiện lên trong tay hắn, rồi dần dần lan khắp toàn thân.

Cùng lúc đó, hắn mở thủ hoàn, gửi một tin cho lão Tôn.

“Ừm, dừng lại rồi sao?” Tô Thần nín thở ngưng thần. Trong tinh thần cảm tri, hai kẻ kia đã dừng ngoài hành lang bên ngoài căn phòng.

Ánh mắt hắn dừng trên bức tường nhẵn bóng của trọng lực thất, đối phương lúc này đang ở ngay bên kia vách tường.

“Ngay cả vị trí của trọng lực thất cũng nắm rõ, xem ra đã chuẩn bị rất kỹ.” Tô Thần đứng nép ở góc tường, thanh tác lặng lẽ hiện ra trong tay.

.........

“An ninh lại lỏng lẻo đến vậy sao?”

Ở một góc nào đó ngoài giám sát phân cục, Chu Hiển ẩn mình trong bóng tối. Thuộc hạ của ông đã vào bên trong khá lâu, vậy mà cả giám sát phân cục vẫn không hề có chút động tĩnh.

Ông ta không khỏi nhíu mày: “Chẳng lẽ ta đã đánh giá Trương Hồng Ba quá cao? Đến lúc này rồi mà hắn vẫn còn muốn xử lý Tô Thần trước?”

“Nếu thật là vậy thì mọi chuyện dễ làm hơn nhiều. Tên kia mới trở thành cuồng phong liệp thủ chưa bao lâu, thậm chí chẳng cần ta ra tay, hai đánh một cũng đủ rồi.”

“Nhưng mà...” Sắc mặt Chu Hiển biến ảo không ngừng, “Tô Thần lại có thể toàn thân rút lui sau vụ bị chỉ chứng, chẳng lẽ kẻ tập kích ta đêm đó không phải hắn?”

Trên người tên này có quá nhiều bí mật. Nếu bắt được hắn, rất nhiều chuyện hẳn sẽ có lời giải.

......

“Chắc là chỗ này.”

Ngoài hành lang, hai tên quỷ thần tín đồ vừa ước lượng vị trí bức tường vừa chậm rãi di chuyển, thân hình được tị ảnh y bao phủ.

“Sau khi ra tay, chúng ta sẽ rất khó tiếp tục ẩn thân, phải cố giết hắn chỉ trong một đòn.” Một tên thấp giọng nói.

“Ừm.” Tên còn lại gật đầu phụ họa, “Ta phá tường, ngươi phụ trách tập sát.”

“Theo tư liệu, lúc này hắn hẳn đang rèn luyện, cơ thể mệt mỏi, lại bị đánh úp bất ngờ, chắc chắn không kịp trở tay.”

Hai tên vừa thương lượng xong, tên quỷ thần tín đồ phụ trách phá tường liền hít sâu một hơi. Toàn thân hắn cơ bắp cuồn cuộn, đồng thời hiện lên màu đỏ máu quỷ dị, những thớ cơ phồng to vặn xoắn dưới da, kết thành từng đường gân xanh đen dữ tợn.

Nắm đấm đã phình lớn gấp mấy lần được hắn giơ cao, trông như một cây chùy sắt, rồi kéo mạnh về bên hông. Ngay sau đó, hắn tung quyền như đạn pháo, nện thẳng lên vách tường, trong khoảnh khắc tiếp xúc liền phát ra tiếng nổ vang dội.

Ầm!

Lớp bê tông bên ngoài nứt toác, để lộ cốt thép méo vặn bên trong. Tên còn lại lập tức lao vào, tốc độ cực nhanh.

Nhưng vừa xông vào trọng lực thất, vẻ hung ác trong mắt hắn đã lập tức bị ngỡ ngàng thay thế. Giữa làn bụi mỏng lơ lửng, bốn phía trống không, nào có bóng người nào.“Người đâu...”

Ý niệm ấy còn chưa kịp hiện lên, lòng hắn đã chợt lạnh buốt. Sau gáy bỗng truyền tới một luồng kình phong sắc lạnh thấu xương, kèm theo tiếng xé gió rít vang.

Khóe mắt hắn chỉ kịp lướt thấy bóng roi uốn lượn như thanh xà, cuồng phong dữ dội cuốn tung bụi đất bốn phía.

Sấm nổ vang trời!

Mà thứ nổ tung theo đó, còn có cả đầu hắn!

.........

“Hạ... Hạ lão, thật sự không vào xem sao?”

Trong một tòa nhà gần giám sát phân cục, mấy thiết bị tinh vi được bày khắp nơi, màn hình lớn ở chính giữa đang hiển thị hình ảnh hồng ngoại.

Hạ Hàn Thạch ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một bóng người trong đó đỏ rực, gần như muốn xuyên khỏi màn hình.

Gã hán tử phụ trách an bảo lúc này lại co rúm như chim cút, trán rịn đầy mồ hôi lạnh, cẩn thận hỏi.

Hắn chính là người phụ trách bảo đảm an toàn cho Tô Thần, đồng thời cũng là người hộ vệ cho kế hoạch 'câu cá', phó bộ trưởng thám sách bộ -- Lộ Thịnh.

Từ vài phút trước, thiết bị của bọn họ đã bắt được hai tín hiệu dị thường lẻn vào phân cục. Theo suy đoán, đối phương hẳn đã dùng tị ảnh y để che giấu thân hình.

Bọn họ đang định chi viện, nào ngờ lại bị Hạ Hàn Thạch đột ngột tới nơi ngăn xuống.

“Loại thiết bị này dựa vào tín hiệu nhiệt để dò bắt, nhưng chỉ cần che giấu nhiệt nguyên của bản thân là có thể tránh được. Nam Phong chỉ có chừng đó thôi sao?” Hạ Hàn Thạch liếc mắt hỏi.

Lộ Thịnh vội vàng giải thích: “Bề ngoài thì đúng là như vậy, nhưng sau khi được nghiên cứu bộ cải tạo, nó còn có thể bắt được một phần tín hiệu tinh thần lực. Đây là tin mật, hai thứ phối hợp với nhau, người thường rất khó lặng yên không tiếng động mà lẻn vào.”

“Còn có thể tự che chắn tinh thần?” Hạ Hàn Thạch khẽ lẩm bẩm.

“...Nguồn nhiệt biến mất rồi, chỉ còn lại một!” Kẻ phụ trách giám sát thất thanh kêu lên, sắc mặt Lộ Thịnh lập tức thay đổi.

“Thật nhanh...” Hạ Hàn Thạch chậm rãi nói, “Rõ ràng mới bước vào chức nghiệp giả nhị giai chưa bao lâu.”

.........

“Liễu Chanh... đổi ca rồi, ngươi về nghỉ trước đi.”

Trong đại sảnh phân cục, một giám sát vệ tới thay ca, tay bưng cốc cà phê, vừa ngáp vừa nói với nữ nhân tóc ngắn đang ngái ngủ.

“Trương ca, vất vả cho huynh rồi.” Liễu Chanh vốn đã mệt rã rời, nghe vậy tinh thần cũng phấn chấn hơn đôi chút.

Nàng còn chưa kịp đứng dậy khỏi ghế, trên đỉnh đầu đã truyền tới một tiếng nổ ầm vang!

Tựa như sấm sét giữa trời quang, lập tức khiến đám giám sát vệ trong đại sảnh giật nảy mình.

“Chuyện, chuyện gì vậy!?”

“Hình như ở trên lầu!”

“......”

Mọi người hoảng loạn trong chốc lát, rất nhanh đã hoàn hồn. Có người lập tức tìm chỗ ẩn nấp, có người đã mở thiết bị liên lạc.

Ầm!

Lại thêm một tiếng nổ trầm đục, tiếp đó là tiếng đổ vỡ loảng xoảng.

Trước ánh mắt đờ đẫn của mọi người, những vết nứt trên trần nhà lan nhanh như mạng nhện về bốn phía, từng mảng bê tông rơi ầm xuống, xen lẫn tiếng cốt thép vặn xoắn rít lên chói tai.

Những đường dây điện vùi bên trong tóe ra từng chùm tia lửa lách tách.

Một bóng người từ trên rơi xuống, bụi mù cuồn cuộn.

Mọi người kinh hãi đến nghẹn họng, Liễu Chanh cẩn thận ngẩng đầu nhìn lên. Xuyên qua phần trần nhà đã vỡ nát, nàng thấy ở mép lỗ thủng có một bóng người đang đứng, nửa thân trên phủ kín thanh sắc lân giáp.

Những phiến lân giáp phản chiếu hàn quang lạnh lẽo, giữa mỗi khe giáp đều rỉ ra từng tia điện hồ quang xanh thẫm, như vật sống men theo từng thớ cơ bắp mà du động.

Trong tay hắn cầm một cây trường tiên quấn đầy điện hồ quang màu xanh, đang cúi đầu nhìn xuống phía dưới, ngay cả trong mắt cũng chớp động lôi mang xanh biếc.

“Tô... Tô khoa?” Liễu Chanh chần chừ một chút, rồi kinh hô.“Thật ngại quá, đã làm kinh động chư vị.” Tô Thần thu liễm sát khí, trên mặt nở một nụ cười ôn hòa, “Bất chợt có kẻ tập sát, nhất thời ta không khống chế được lực đạo.”

“Không sao, không sao...” Liễu Chanh vội vàng đáp. Vị nhị đại thần long thấy đầu không thấy đuôi này, bình thường nàng chỉ tình cờ gặp hắn một hai lần trong căng tin, mà lần nào trông hắn cũng rất ôn hòa.

Không ngờ hắn còn có một mặt như vừa rồi.

“Chư vị cứ làm theo quy trình.” Tô Thần gật đầu, đoạn xoay người rời đi, “Lát nữa hẳn sẽ có người tới tiếp quản.”

Đợi Tô Thần khuất bóng, mọi người mới sực tỉnh, vội tụ lại nhìn thi thể trên mặt đất. Kẻ kia úp mặt nằm đó, trên lưng là một vết thương khổng lồ xé toạc cả xương sống, phần rìa đã cháy đen, không hề có máu tươi rỉ ra.

“Trời đất... hung mãnh đến vậy sao...” Có người bên cạnh nuốt khan.

“Chết tiệt, phen này xảy ra đại sự rồi. Vị này chính là học sinh của bộ trưởng, rốt cuộc kẻ nào dám tập sát hắn?”

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!