“Pha thêm nước, chắc cũng đủ dùng.” Tô Thần giả vờ trầm ngâm.
“Vậy thì tốt.” Lam Hạo gật đầu, nhìn hộ vệ đặt rương xuống, lại hàn huyên thêm vài câu, lúc này mới rời khỏi phòng dưới nụ cười niềm nở của Tô Thần.
Cạch—
Cửa phòng của Tô Thần khép lại, nụ cười trên mặt Lam Hạo cũng nhạt đi đôi phần, còn hộ vệ đứng bên cạnh thì chần chừ hỏi: “Lam Hạo các hạ, số tiền còn dư...”




