Trường Qua Tiêu cau mày: "Đào Mộ Chi và Phật Thổ vốn không thù không oán. Hơn nữa chuyện này quả thực vô cùng hệ trọng, nếu không có thật, hắn việc gì phải đem tính mạng của chính mình ra làm trò đùa?"
"Biết đâu phía sau có kẻ giật dây thì sao?" Ánh mắt Huệ Kính sâu xa khó lường. Gã căn bản không tin trên đời lại có kẻ như Đào Mộ Chi, chỉ vì chuyện của người dưng mà không tiếc mạng sống đi mạo hiểm, chắc chắn bên trong phải có ẩn tình và mưu đồ khác.
Trường Qua Tiêu cười khẩy. Lão thật sự không thể hiểu nổi loại người như Huệ Kính, đụng chuyện gì cũng phải suy diễn theo hướng âm mưu quỷ kế.
"Chuyện này là do ta biết được từ một tôn Quỷ Thần. Kẻ đó đã bị tiêu diệt, tất cả đều nằm gọn trong ký ức của ta. Nếu các hạ không tin, cứ việc tra xét ký ức của ta." Đào Mộ Chi tỏ ra vô cùng thản nhiên.




