Chu Vân Trạch bình ổn tâm trạng, thở dài: “Xem ra mấy hạch tâm chủng tử trong nội đình kia lại sắp tăng sức chèn ép chúng ta rồi.”
Nói đến đây, hắn bất giác nhớ tới Tô Thần. Khi ấy nhìn hắn như kẻ cô độc không nơi nương tựa, vậy mà lúc này lại thành ra có ưu thế riêng, chỉ cần lo cho bản thân là đủ, mặc kệ ngoài kia sóng gió ngập trời.
Mạnh Kỳ khẽ nói: “Ta cảm thấy chuyện này có điều mờ ám.”
“Ồ?” Chu Vân Trạch quay sang nhìn hắn.




