Dứt lời, trên mặt hắn lại lộ vẻ xúc động: "Không giấu gì các vị sư huynh, từ khi đến Lăng Tiêu, đệ luôn ngày đêm bất an, nay có các vị sư huynh giúp đỡ, đệ rốt cuộc cũng có thể yên lòng rồi."
"Chao ôi..." Nói đến đây, vẻ mặt hắn bỗng tràn đầy khổ tâm: "Thực ra đệ còn phải nói lời xin lỗi với các vị."
"Xin lỗi?" Tề Du cũng ngớ người. Hắn hùa theo tặng chút đồ cho Tô Thần chẳng qua chỉ để kết thiện duyên mà thôi, không ngờ tiểu tử này lại được nước lấn tới, nói dông dài như vậy.
Cuối cùng lại bật ra một câu xin lỗi, quả thực khiến hắn hồ đồ luôn rồi.




