"Chức vị Tử Cực Tịnh Thế Thánh Quân kia rơi vào tay bọn chúng, tin tức này chắc chắn phải bị phong tỏa. Bọn chúng chưa biết chừng sẽ lợi dụng môn nhân đệ tử của chúng ta để giăng bẫy mai phục."
Sắc mặt mấy người khẽ biến. Lời Chân Võ Cổ Vương nói rất có lý, nhưng Thánh Đỉnh Cổ Vương chỉ biết thở dài thườn thượt: "Dù là bẫy thì sao chứ, chẳng lẽ chúng ta lại trơ mắt bỏ mặc môn nhân đệ tử của mình?"
Nơi bọn họ bị tập kích chỉ là khu vực cốt lõi, những phân đà khác vẫn còn không ít người sống sót, thậm chí chưa chắc đã không có kẻ trốn thoát thành công. Thân là cổ vương, chung quy vẫn phải gánh vác trách nhiệm của mình.
Chân Võ Cổ Vương hừ lạnh một tiếng, cũng không buồn nói thêm lời nào.




