Chí Nguyên quân đứng trước kiếm mạc, vạt áo bị kiếm khí thổi tung bay phần phật, nhưng thần sắc không hề lộ vẻ hoảng loạn, chỉ bình thản đáp: "Hành tung của bệ hạ tự có thiên ý, không phải là người mà phận bề tôi có thể tùy tiện triệu hoán. Cho dù giờ khắc này có phải máu nhuộm năm bước, đó cũng là bổn phận của chúng ta."
Từ Dận lắc đầu thở dài, bày ra vẻ mặt đầy tiếc nuối: "Lời này sai rồi. Kẻ làm quân chủ phải biết chở che thần thuộc, thương xót bộ chúng. Trơ mắt nhìn chư vị lâm vào hiểm cảnh mà không màng đoái hoài, há lại là hành vi của một bậc nhân chủ? Nếu ngay cả tính mạng của những trung thần kề cận còn chẳng biết xót thương, thì sau này làm sao trông mong hắn thống lĩnh di mạch, quang phục đại nghiệp?"
"Nói rất có lý, cũng đến lúc ta phải đăng đài rồi." Giữa đám đông, Trần Thanh không nhịn được gật gù, nhưng ngay sau đó, ánh mắt hắn đã dừng lại trên bảy chiếc ghế ở cuối bình đài, đặc biệt là chiếc ghế đặt ở vị trí chính giữa.
Ban nãy, khi bóng người mờ ảo trên chiếc ghế kia tỏa ra uy áp, một tia dao động của đế vận đã rò rỉ ra từ bên trong! Tuy chỉ lướt qua rồi biến mất, lại trà trộn giữa vài đạo đế vận mạnh yếu khác nhau, nhưng hiển nhiên không thể qua mắt được cảm tri của Trần Thanh!




