Ép sóng lòng xuống, Trần Thanh trầm ngâm một lát.
Hắn dĩ nhiên rất muốn lập tức thử những thủ đoạn khác, hoặc tham ngộ thần thông chân chính ẩn chứa trong nhất thốn quang mang kia. Nhưng cảm nhận “gia sản” trong cơ thể vẫn chưa đủ dày, hắn cuối cùng vẫn cố nén ý nghĩ ấy xuống.
“Trụ Quang chân khí tuy dễ kiếm hơn người thường, nhưng cũng không phải vô cùng vô tận. Lần này vô cớ có được từng ấy đã là một phen thu hoạch lớn, nhưng dùng một phần thì sẽ vơi đi một phần, nhất định phải giữ lại làm át chủ bài vào thời khắc then chốt, không thể tùy tiện phung phí. Nếu sau này nắm được cách khống chế biên độ nhảy vọt của thời gian, hoàn toàn có thể nhân lúc thời gian nhảy vọt mà để Mộng trung thân tích lũy thêm thật nhiều, khi đó mới có thể hơi buông tay đôi chút. Còn lúc này, vẫn phải hoàn thành mục đích chính của lần nhập mộng này trước đã——”
Hắn lại lần nữa ngưng thần nội thị, thúc đẩy phần Trụ Quang chân khí còn lại trong cơ thể chậm rãi chảy qua khắp các ngóc ngách trong tử phủ, gột rửa những nơi vẫn còn lẩn khuất vài sợi tơ vàng sẫm mờ nhạt.




