Hàn Phong phì cười, trả lại đoản kiếm cho tiểu Vũ Hinh, rồi xoa xoa cái đầu nhỏ của nàng, dỗ dành:
"Có phải muội đói bụng rồi không? Ta dẫn muội đi ăn đồ ngon nhé, chịu không?"
Tiểu Vũ Hinh ôm khư khư thanh đoản kiếm, nàng cảm thấy vị đại ca ca tóc trắng trước mắt này có vẻ hơi không đáng tin cho lắm.
Trong đầu nàng vẫn còn mang máng một hình bóng, đó cũng là một vị đại ca ca tóc đen. Dù không nhớ rõ dung mạo, nhưng vị ca ca kia lại mang đến cho nàng cảm giác vô cùng vững chãi.




