“Chỉ còn hai mươi canh giờ nữa thôi sao? Vậy mau xuất phát đi, đến sớm thì cũng có thể giải quyết chuyện này sớm hơn.”
Nhất Kê đứng dậy, định gọi mọi người lên đường.
“Khoan đã, đừng vội. Ta đi chuẩn bị vài thứ, mang theo thuốc trị lôi thương và la bàn chỉ hướng, như vậy trên đường sẽ an toàn hơn, cũng dễ tới đích hơn.”
Vừa dứt lời, Thanh Loan liền đứng dậy, đi vào hậu thất.




